vậy cùng anh về nhà

Các trò chơi đặt cược online đang là lựa chọn cho nhiều anh em khi mới bắt đầu chơi game nếu đang nhắm đến thì có lựa chọn ManBetx để khởi đầu và cùng đồng hành với bạn. Nhà cái không chỉ là nơi cung cấp các dịch vụ sản phẩm uy tín, chất lượng có tên tuổi mà còn đem lại những cơ hội đặt cược Cuối cùng, sau thời gian thẩm định, AFC đã quyết định chọn Qatar làm chủ nhà Asian Cup 2023. Cùng với điều này, cơ quan quyền lực nhất của bóng đá châu Á cho biết giải đấu sẽ hoãn sang tháng 1/2024. Bởi đó là thời điểm mà thời tiết ở Qatar đẹp nhất trong năm. Đậu Đậu cười hì hì một tiếng, tùy tiện nói: "Đúng vậy, A Hi nhà chúng tôi thật sự ăn bao nhiêu cũng không béo, mọi người chắc cũng không biết cô ấy còn có thể ăn toàn bộ đồ ăn của nhà hàng này ấy chứ." mà còn có cả hai người bạn cùng phòng khác của anh Như vậy, qua những thông tin tổng quan các thông tin cần thiết về nhà cái FB88 mà chúng tôi cung cấp c hắc hẳn anh em đã phần nào hiểu về nhà cái này. Tham gia ngay tại nhà cái FB88, người chơi sẽ có cơ hội trải nghiệm hàng loạt trò chơi hấp dẫn và đầy thú vị. Để tìm hiểu kỹ hơn về nhà cái anh em hãy cùng theo dõi bài viết phía sau đây nhé. Chính vì vậy, nhà cái Me88 tự tin với những quy định và chính sách rõ ràng thì có thể tạo ra một sân chơi an toàn, minh bạch và công bằng cho mọi thành viên cũng như đảm bảo được tính lirik lagu titanic my heart will go on terjemahan. Trong phòng vang lên tiếng cửa phòng, Tri Miên đứng tại chỗ, ánh đèn sáng chiếu vào ánh mắt, thể hiện ra sự vỡ vụn trong cái ánh sáng và bóng tối lập loè ấy. Một chú mèo thú cầm chiếc vali nặng như vậy, dầm mưa để đi qua tìm anh, cố chịu đựng nỗi buồn và thất vọng để cùng anh đi ăn lại nghe thấy anh ở trước mặt bạn bè nói ra một câu đánh giá không tôn trọng như ràng cô là một người có cảm xúc và tâm hồn, nhưng lại giống như một món hàng bị anh tuỳ ý lấy ra làm trò đùa vậy. Đột nhiên cô nhớ tới câu nói mà Phan Phân đã nói với cô———Đi theo một người đàn ông có mai nhất là, ở trong ánh mắt của cái người đàn ông gọi là có tiền này, cô chẳng qua chỉ là một con mèo để anh trêu đùa thưởng thức, hoặc là trở thành thứ để người khác mang ra nói Miên cảm thấy bây giờ bản thân ở đây, giống như một câu chuyện cười này một người phục vụ bưng đĩa trái cây đi tới bên cạnh, gật đầu nói chào với cô, sau đó đi vào trong phòng, người bên trong nghe thấy tiếng quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy cô gái đứng ở An Thịnh cho rằng Tri Miên vừa mới tới, nhiệt tình tiếp đón “Em gái nhỏ, vào đây nào———”Đoạn Chước đặt cốc rượu xuống, nghiêng mắt nhìn về phía Miên nhìn ánh mắt còn sót lại ý cười của anh, đáy mắt như bị kim đâm đau còn đi vào để làm gì?Tiếp tục nén giận, để bọn họ khinh thường tiếp sao?Đôi môi mím lại của Tri Miên hơi hé ra, phun ra vài từ lạnh lùng“Không cần, tôi đi về đây.”Ngay sau đó, cô không quan tâm đến ánh mắt hơi sững lại của mấy người trong phòng mà quay người rời đi qua hành lang bên ngoài đình viện, đi được vài bước, đằng sau truyền tới giọng nói vô cùng lãnh đạm của người đàn ông “Tri Miên.”Cô không quay lại, bước chân cũng không bước chân phía sau tới gần nhanh hơn, cho đến khi Đoạn Chước nắm chặt lấy cánh tay cô, hung hăng kéo cô vào trong lòng, suýt chút nữa vấp mày người đàn ông nhíu chặt, ánh mắt sắc lạnh.“Ầm ĩ cái gì, nói đi là đi sao?”Cách nhau một cái áo khoác, Tri Miên vẫn có thể cảm nhận được sức lực mạnh lớn của anh, mang theo thịnh nổi giận lên, luôn luôn khiến người khác phải sợ hãi ba Miên nghe thấy lời này, cảm xúc cũng theo đó mà đi dựa vào cái gì mà tự tin chất vấn cô chứ?Cô kìm nén mọi cảm xúc, khoé môi căng chặt, ngước lên nhìn anh “Em không muốn tiếp tục ở đó chờ nữa, không được sao?”“Làm sao đang yên lành thì lại không muốn nữa?”“Anh tiếp tục chơi bi-a với bọn họ là được rồi, em muốn về nhà cũng bị anh quản đúng không?”Hai người quen nhau nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Tri Miên nói năng hùng hổ như rất giống với bộ dạng lúc anh phát cơn gió lạnh thổi qua đình viện, làm giảm mạnh bầu không khí giữa hai người lần đàn ông nghe vậy, khoé môi nhếch lên, giọng điệu âm u “Tôi đây gọi là đang quản em sao?”Cảm thấy anh càng lúc càng dùng nhiều lực hơn, cô đau đến mức nhăn mặt “Anh bỏ em ra………”Đoạn Chước buông tay ra, xuỳ một tiếng, tính cáu kỉnh của đại thiếu gia cũng tăng lên rồi “Tuỳ em, thích đi đâu thì đi, có liên quan tới tôi sao?”Một cảm giác tự trọng cuồn cuộn dâng lên mạnh mẽ trong Miên nghe vậy, quay đầu đi đàn ông nhìn bóng lưng của cô, vẻ mặt hoàn toàn đen lại.————Tri Miên cầm lấy vali, lúc ra ngoài hội quán, làn gió mát ban đêm lướt qua, lạnh hơn lúc mới trời tối sầm, mưa gió sắp khi xe taxi đã gọi tới, Tri Miên lên xe, ngồi ở ghế sau, mở cửa sổ xuống một nửa, gió thổi vào làm mặt cô nhớ lại thái độ vừa nãy của Đoạn Chước đối với cô, giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, từ trên khóe mắt rơi xuống. Quả nhiên đúng như lời anh đối xử với cô, có khác gì đối xử với một con mèo không?Lúc vui vẻ thì vô cùng nhẹ nhàng nuông chiều cô, khiến cô sa vào đoạn tình cảm này, không thể từ bỏ, nhưng lúc làm cho anh không vui, anh có thể không chút nể nang, hoàn toàn không kiêng nể gì cho cảm xúc của có thể rời đi bất cứ khi nào anh muốn. Chỉ có cô ngốc nghếch mới cho đi tất cả, một lần rồi một lần cho bản thân thêm hy vọng rồi tự làm khổ mình, cuối cùng lại dẫn đến cả mình đầy thương tiếng sau, xe lái vào trong Tinh Tiêu Châu, lái đến bên cạnh Vịnh Green Sand, Tri Miên ngắm nhìn khu đất xung quanh còn đắt hơn biệt thự vàng, đột nhiên cảm thấy đặc biệt xa dĩ cô không thuộc về nơi cả cuộc sống mà cô có, đều là Đoạn Chước đây là dùng thân phận em gái, hiện tại là dùng thân phận bạn gái, không làm gì mà nhận như một giấc mơ, ngắn ngủi lại dễ đến nhà, cô đi vào cửa, nhớ lại lần đầu tiên anh đưa cô tới đây, anh tựa vào ghế sofa, ôm lấy cô nói, sau này bọn họ sẽ sống ở đó, cô cho rằng đó là mãi Miên đi lên tầng, ngồi lên thành cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ một mảnh tối đen như mực, những hồi ức trong đầu cuồn cuộn quay đó, được Đoạn Chước đưa về nhà, anh mạnh mẽ xông vào cuộc sống của cô, như ánh sáng chói loá rực nóng anh, đã trở thành một chuyện không thể cưỡng lại được. Nhưng nội tâm cô luôn cảm thấy, cô mãi mãi không bao giờ xứng với không dám hy vọng xa hoa nhiều chôn chặt tình yêu của mình với anh sâu trong trái tim, chua hay ngọt, mãnh liệt hay sâu sắc, cũng chỉ có một mình thân thể cô cảm nhận vốn dĩ định cứ mãi như vậy mà yêu thầm anh, nhưng đến năm lớp mười một, cô nhìn thấy bên cạnh Đoạn Chước xuất hiện một người con gái, hai người bị truyền tới tin đồn, cô gái đó rất xinh đẹp, đứng bên cạnh Đoạn Chước nhìn rất mình Tri Miên buồn bã rất giờ cô mới phát hiện mặt khác của sự yêu thích một người thực ra là ích kỷ, là chiếm không thể thờ ơ khi nhìn anh ở bên người vậy ngày sinh nhật mười tám tuổi đó, cô đặt cược tất cả lòng tự trọng của mình, lấy hết can đảm tỏ tình với đó, cô cược thắng đã đồng trở thành bạn gái của anh, mà lại cảm giác như được bước lên tầng mây vậy, tất cả đều không chân thực cho luôn cảm thấy anh không có thích cô nhiều lắm, nên từ đó về sau, cô liều mạng để biến mình càng thêm ưu tú hơn, cho anh toàn bộ tình yêu vì muốn làm cho anh thích cô, như cô thích anh giống như một đứa trẻ con, cứng đầu ôm giữ những khao khát mong đợi ấy, một bụng nhiệt tình nhưng lại chỉ đơn độc tự đi về phía sau này khi cô lớn lên, thì phát hiện ra bản thân không thể thành chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, đều luôn không ngừng nói với cô rằng, anh không có quan tâm nhiều đến tình cảm này có thể duy trì được bốn năm, là do cô cố gắng giữ lại, phải liều mình để đánh đổi, nhưng cũng không thể có được kết quả mong anh thì, chưa bao giờ nói rằng anh thích cô, đến cô cũng không biết tại sao lúc đó anh lại muốn đồng ý lời tỏ tình của giờ cô thật sự mệt không muốn đuổi theo anh ngoài cửa sổ vang lên một tiếng “Ầm ầm”, mưa to lại lần nữa rơi, Tri Miên dựa vào cửa kính đang bị giọt mưa hắt vào, ôm lấy đầu gối, vùi mặt xuống, nghẹn ngào khóc nức nở.————Bên khác, trong phòng đánh ở trong ly hơi lay động, hiện ra đa dạng màu Chước ngồi trên sofa, vuốt ve ly thuỷ tinh trong tay, đôi mắt đen nhánh, còn u ám hơn Quốc ngồi xuống bên cạnh anh “Cậu với em gái nhỏ nhà cậu làm sao lại xảy ra mâu thuẫn rồi? Lúc ăn cơm không phải vẫn còn tốt sao?”Đoạn Chước không nói gì, nhớ lại dáng vẻ Tri Miên cự tuyệt rời đi, sắc mặt âm Hàng Kiền cũng đi tới trước mặt hai người, vỗ vào bả vai Đoạn Chước, an ủi “Không sao, cô gái nhỏ tỏ ra nóng nảy tí, trở về dỗ dành một chút là được thôi.”Lý Quốc cười “Đúng rồi đó, vị đó nhà anh ngoan như thế, chắc chắn rất dễ dỗ, rất khó để có thể tức giận với cậu thật, cậu đừng nghĩ nhiều quá.”Trương An Thịnh cầm cây gậy đi tới, kêu la lên “Anh Chước, chúng mình tiếp tục đi, tối nay không nói chuyện mỹ nhân chỉ nói chuyện anh em.”Đoạn Chước ngẩng đầu uống cạn rượu trong ly, im lặng trong chốc lát rồi đứng dậy, nhận lấy cây gậy.———Mưa ở Lâm Thành càng lúc càng to, không có hiện tượng nhỏ Miên ngồi đợi trong phòng, gần mười hai giờ, cô nghe thấy âm thanh từ trong gara truyền tới, vài phút sau, lại không còn động tĩnh đàn ông về tới nhà rồi, nhưng lại giống như không có gì xảy ra lúc sau, cô không khóc nữa, đi xuống thành cửa sổ, ngồi vào bàn sách, mở ngăn kéo lôi từ bên trong ra một cuốn mật mã màu là cuốn nhật ký cô trộm viết sau khi bắt đầu thích Đoạn Chước, mật khẩu là sinh nhật của Đoạn mật khẩu ra, cô lật xem từng trang từng trang một.“Hôm nay anh ấy đưa mình đến xem trường đại học của anh ấy rồi, lúc anh ấy chơi bóng rổ đẹp trai quá đi……”“Tối nay anh ấy về nhà ăn cơm cùng mình rồi, vui quá đi, anh ấy còn đưa mình đi siêu thị, mua cho mình rất nhiều đồ ăn vặt, sau khi anh ấy xoa đầu mình xong, mình phát hiện mặt mình đỏ lên rồi, anh ấy chắc là sẽ không nhìn thấy đâu nhỉ!”“Bao giờ anh ấy mới nghỉ đông vậy, thật muốn gặp anh quá đi, nếu như mình cũng học đại học thì tốt rồi………”“Thật muốn yêu đương với anh ấy, nhưng mình không dám nói, liệu anh ấy có chút nào thích mình không nhỉ?”“Có một chị gái vô cùng xinh đẹp đã xuất hiện ở bên cạnh anh ấy, mình cảm thấy chắc hẳn Đoạn Chước sẽ thích mẫu người như chị ấy đấy, mình so với chị ấy, phát hiện thấy bản thân thật kém…….”Cô đã từng thích anh như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa vậy, cô đơn dũng bây giờ biết rằng không có kết quả, thì cần gì phải tiếp tục cố nhẽ cô nên tỉnh táo lại sớm hơn.–———Sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng chiếu vào trong phòng, chiếu sáng lên mí mắt của người đàn Chước từ trong mộng tỉnh ngồi dậy, bởi vì uống rượu nên đầu bây giờ vẫn còn đau âm qua về sau còn có thêm một người bạn đến hội quán nữa, vì vậy đám người chơi đến rất muộn, cuối cùng mấy người khác tính đi đến vũ trường để chơi qua đêm, nhưng anh không có tâm trạng nào liền về nhà cả một đêm, cuối cùng anh cũng đoán được nguyên nhân cô bé không khái là bởi vì hai tuần không gặp, hôm qua anh cũng không đi đón cô, còn không ở riêng bên cô cho tốt, cho nên cô đã tỏ ra cáu thực là anh chỉ bận rộn tới việc kinh doanh, không có bận tâm qua về tới nhà, anh phát hiện cô không có ở trong phòng ngủ chính, liền biết chắc chắn là cô ở trong phòng bản thân ngủ rồi, anh thực sự rất mệt, nên đi nghỉ trước, định hôm nay đi tìm cô đề không gái từ trước nay tình tình rất tốt, cảm xúc ầm ĩ cả đêm, ngày thứ hai trên căn bản là không còn chuyện gì nữa rồi, tới lúc đó dỗ hai câu là được nay đúng lúc anh không phải đi huấn luyện, đợi chút nữa có thể đưa cô ra ngoài đi không biết bây giờ cô bé ấy đã tỉnh dậy Chước xuống giường, thong thả ung dung đi vệ sinh cá nhân xong, sau đó đi tới phòng quần mặc một chiếc áo len đen cùng với quần túi hộp, khoác lên thêm một chiếc áo khoác dày. Mưa suốt cả đêm qua, nên nhiệt độ Lâm Thành hôm nay giảm mạnh, rốt cuộc cũnh đã chính thức bước vào cuối Miên sợ nhất là lạnh, mỗi khi đến mùa đông đều sẽ rất dễ bị cảm cúm, anh nhớ lại vào thời điểm này năm ngoái, cô vẫn còn đang bị ốm nặng, nằm ở trên giường hai ngày trời, thật sự rất đáng xong đồng hồ, anh lấy một chiếc khăn len lông cừu mà cô bé thích đeo nhất, đi đến phòng ngủ của cô để gọi cô tỉnh cửa, anh đẩy cửa phòng ngủ của Tri Miên ra, nhìn thấy trong phòng trống không, trên giường không có người nằm.“Cửu Nhi.”Anh lười biếng gọi một tiếng, đi vào phòng tắm xem thì phát hiện ra người cũng không ở Chước đi quanh một vòng tầng hai, rồi đi xuống tầng mà cuối cùng cũng vẫn không nghe thấy tiếng trả lời lại của cô Chước đột nhiên nhận ra, vali hôm qua cô cầm tới hội quán hình như không thấy nữa rồi, đôi giày martin màu nâu cô đi đêm qua không còn ở ngoài cửa ràng là tối qua lúc anh quay về vẫn là do không vui nên sáng sớm đã chạy ra ngoài rồi?Xem ra lần này thật sự muốn chơi nóng nảy với anh sao?Điện thoại bỗng nhiên rung lên, là tin nhắn của Gia Cát Vũ gửi tới.[Nghe nói cậu mâu thuẫn với Tiểu Tửu rồi, làm sao vậy không có việc gì chứ?]Đoạn Chước trả lời [Chuyện này đã truyền tới cậu bên đó rồi sao?]Gia Cát Vũ [Lý Quốc vừa nãy tới câu lạc bộ tìm sếp Trương, nghe cậu ta nhắc tới vài câu? Bây giờ các cậu làm hoà chưa vậy?]Đoạn Chước đi tới ghế sofa ngồi xuống, đặt chân lên bàn trà nhỏ, lười biếng trả lời [Hình như sáng sớm đã chạy ra ngoài chơi rồi, đợi chút nữa gọi điện thoại cho cô ấy, không có chuyện gì lớn đâu.]Gia Cát Vũ cũng đoán đây không phải là chuyện gì lớn [Vậy được, tối nay đưa em ấy tới phòng quyền anh chơi nhé.]Đoạn Chước [Ừm.]Sau khi kết thúc trò chuyện, Đoạn Chước mở danh bạ ra, gọi điện thoại cho Tri mà không có ai nghe lại gọi thêm lần Đoạn Chước tưởng rằng vẫn không có ai nghe máy, thì đầu bên kia đột nhiên bắt Chước nói, vẫn là giọng nói nhàn nhã “Bé con, sáng sớm đã chạy đi đâu rồi?”Anh đã lâu rồi không có xưng hô như vậy với bên kia không nói chuyện, anh thấy cô vẫn còn tức giận, giọng điệu mềm mỏng hơn chút, dỗ dành “Chuyện tối qua đừng có tỏ ra không vui với anh nữa. Đang ở đâu, anh đi đón em, hôm nay đưa em đi chơi thế nào?”Đột nhiên đầu bên kia mở miệng “Không cần đâu.”“Hửm?”“Đoạn Chước, có một việc em đã nghĩ rất lâu rồi, nghĩ rõ ràng rồi.”“Làm sao vậy, chuyện gì?”Trên mặt anh vẫn mang theo ý cười, ngay sau đó, giọng nói bình tĩnh của cô gái từng chữ từng chữ truyền tới rõ ràng, khiến người ta mất cảnh giác“Chúng ta chia tay đi.” ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha. 1. Vậy thì con chờ gì em [C] hỡi đoạn đường tình yêu đang đón [G] mời Anh dắt tay em về thăm [Am] quê hương anh chơi và ra mắt gia [Em] đình Cuộc sống của gia đình [F] anh quanh năm vẫn thế vẫn quý nhất chữ [C] tình Em sẽ không bao giờ [Dm] lo phải ngại ngùng phải khép nép [G] đâu Mọi người nhiệt tình và vui [C] lắm ai cũng thương em thương hết [G] mình Anh sẽ đưa em về [Am] thưa ba ơi, mẹ ơi con yêu cô gái [Em] này Cô bác họ hàng cười [F] vui làng trên xóm dưới sẽ kéo đến chúc [C] mừng Cu thóc hôm nay nhà [Dm] ta ra mắt người yêu khả năng chuẩn [G] bị ăn cỗ. ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha. 2. Vậy ngày chủ nhật mình đi [C] nhé gật đầu nhìn anh nói có [G] nè Hay bắt xe đi về [Am] luôn bạn bè ở nhà của anh đang ngóng [Em] nè Chúng nó sẽ mắt tròn [F] to ngơ nga ngơ ngác khi thấy bóng dáng [C] anh Tay dắt theo cô người [Dm] yêu xinh đẹp lại vừa thùy mị vừa nết [G] na Vội vàng về nhà cầm va [C] ly erm ơi anh chuẩn bị hết [G] rồi Cứ bước đi thôi quần [Am] áo đồ dùng của em đã lo hết [Em] rồi Sao thấy tim anh đập [F] nhanh chân tay luống cuống đôi mắt hấp tấp [C] vậy Có lẽ anh quá [Dm] mừng khi ông trời đã ban người yêu như [G] ý. ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha. Văn ánBa mẹ đều chết, Tri Miên một mình lớn lên, cho đến khi cô gặp một thiếu niên ngông cuồng kiêu ngạo không thể trói buộc, trở thành ánh sáng duy nhất trong cuộc đời được anh đưa về nhà, yêu đương cùng anh, một tình yêu chân thành nhưng lại chỉ đổi lấy được lời anh nói với đám bạn ăn chơi rằng “Nuôi mèo rất vui đấy.”Đêm bão mưa to ấy, cô kéo vali rời cô vừa đi, bạn bè hỏi, người con trai không thèm để ý “Chỉ là làm loạn mà thôi, qua mấy ngày nữa lại quay về thôi.”Không nghĩ rằng, cô vừa đi liền không bao giờ trở về nữa.——Đoạn Chước, đội trưởng của một đội thể thao sinh tồn, tất cả mọi người đều biết trên cổ tay phải của anh xăm hai chữ “ZM”.Người bạn hỏi cái này có hàm ý gì đặc biệt sao, anh trầm mặc rồi cười tự giễu“Tôi yêu nhất.”“Nhưng đánh mất rồi.”Đến khi có người nhìn thấy anh xuất hiện ở buổi triển lãm truyện tranh của Tri Miên, mọi người mới chợt nhận ra, nhưng khi hỏi Tri Miên, đối phương chỉ cười nhạt “Tôi không quen biết ngài Đoạn, ZM có thể là một con mèo anh ta nuôi thôi.”Buổi tối, Đoạn Chước chặn Tri Miên lại cạnh xe, mắt anh đỏ ngầu, cố gắng giữ cô lại “Cửu Nhi, về nhà với anh.”Tri Miên lùi lại một bước, nhìn anh, vẻ mặt bình thản “Tôi từ lâu đã không còn nhà rồi.”——Sau khi Đoạn Chước dẫn dắt đội giành chức vô địch thế giới, thì vài ngày sau phóng viên chụp được trong khu mua sắm, anh đang ôm một cô gái môi đỏ tóc gái cắn một miếng kem, anh hôn lên môi cô, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhưng lại lộ ra đầy vẻ cưng chiều dịu đó, hotsearch nổ mạnh, Đoạn Chước thay đổi bài viết hàng đầu trên Weibo“Cả đời này tôi đã hôn qua, một cái là súng, một người là em. Trước đây là mộng tưởng, còn em là tín ngưỡng. Tri Miên”[Nữ chính mềm mại và gai góc X Nam chính kiêu ngạo và ngỗ ngược] Cuối tháng mười hai, mà phía nam Lâm Thành tuyết vẫn chưa rơi, có thể là bầu trời vẫn đang đóng cửa.“Leng keng——”Đại học C, chuông vang tiết cuối cùng đã hết, thầy giáo đúng giờ tan Miên thu dọn sách vở xong, nhanh chóng đến chào hỏi với bạn cùng xuống bậc thềm của giảng đường, ra khỏi lớp cơn mưa lạnh vừa đi qua, mặt trời nhanh chóng xuống núi, gió lạnh mang theo hơi nước phả vào mặt, không ngừng chảy vào cổ Miên giữ chặt cổ áo khoác, bước từng bước trên con đường lát đá cuội trước toà nhà dạy học, cúi thấp đầu, nhấn vào màn hình điện thoại để giữ trong màn hình nhảy ra một cuộc gọi nhỡ cùng với hai cái ghi đến từ một thanh ghi âm thứ nhất ra, giọng nói lười biếng chậm rãi của một người đàn ông truyền đến “Làm sao không nghe điện thoại?”Tri Miên còn nhớ, hai tuần trước cô có nói qua với anh, tiết học của Mao Khái về sau sẽ chuyển sang hai tiết cuối cùng vào buổi chiều thứ năm, thầy giáo này yêu cầu phải giao nộp điện thoại, vì vậy anh gọi cô không anh nghe xong liền quên ghi âm tự động phát sang thanh tiếp theo——“Vừa ra sân bay, tối nay không thể cùng em ăn cơm rồi, câu lạc bộ Lâm Thời có việc, em về nhà ngoan đợi tôi nhé.”“Tít” một tiếng, ghi âm kết thúc, tay Tri Miên đang cầm điện thoại chậm rãi buông đã quen với thói quen bận rộn như vậy của anh từ lâu.“Tiểu Cửu, cậu ở đây làm gì vậy?”Giọng của một cô gái truyền tới, Tri Miên ngẩng đầu lên nhìn, là bạn cùng phòng, Đồng Cửu là nhũ danh của Tri Miên, bởi do cô sinh vào lễ hội trùng cửu ngày 9 tháng miệng Tri Miên cười lên, trả lời “Không, chuẩn bị đi ăn cơm.”“Đi nhà ăn số hai sao? Có muốn đi ăn cùng nhau không?”“Ừm.”Lúc Đồng Nhiễm tiến lên giữ lấy Tri Miên, ánh mắt lại lần nữa rơi trên người Miên mặc một chiếc áo khoác cashmere màu vàng ngỗng, phối với váy dài, một nửa khuôn mặt trắng như tuyết hơi vùi vào trong cổ áo len tới gần, một hương thơm nhẹ của hoa cam và trà xộc vào mũi, là mùi bạch trà của BVLGARI, mềm mại và linh là đôi mắt hạnh nhân của Tri Miên hơi rũ xuống, đôi mắt ảm đạm không có chút ánh sáng hơn cả bầu trời trên Nhiễm nhớ lại dáng vẻ vội vã vừa nãy của cô, có chút nghi ngờ “Không phải cậu nói có chuyện phải đi trước sao?” Tri Miên bỏ điện thoại vào trong túi, mắt rũ xuống.“Lại đột nhiên không có việc gì rồi.”Bước vào nhà ăn, Tri Miên gọi một phần mì thịt bò, tìm một vị trí rồi ngồi xuống Weibo trên điện thoại ra, tự động làm mới tin lướt thì đúng lúc nhảy ra một cái siêu thoại Weibo GYB_Fire ——[Huhuhu bật khóc một cái cực kỳ kích động, hôm nay ở sân bay Lâm Thành nhìn đến FIRE rồi! Anh trai đạt quán quân trở về quá đẹp trai! Chỉ là nhìn từ xa thôi tim cũng rung lên rồi Fire đạt được chức vô địch quốc gia cá nhân EA] Trong video, mấy người nhân viên công tác đi bên cạnh, còn người đàn ông đi ở chính giữa dáng vẻ cao gầy, mặc một chiếc áo hoodie màu đen, quần ống với đôi giày lưỡi trai che khuất, chỉ có thể nhìn thấy một nửa góc nghiêng sắc sảo, lông mày nghiêm nghị, kiêu ngạo không thể kiềm dưới quả nhiên là một đống “rắm” cầu vồng [Aaaaaaaaa anh ơi! Tôi ghen rồi, tôi cũng muốn tận mắt nhìn anh ấy.][Tôi không còn rồi, không mặc quần áo ngụy* mà cũng đẹp trai như thế sao!][Ấn vào đây] Quần áo ngụy[Không mong chờ Fire cập nhật bài Weibo nữa rồi, bây giờ mỗi ngày dựa vào fans kinh doanh hahaha][Lúc Fire nâng cúp lên, tôi kích động phát khóc luôn, bây giờ phải trở về nghỉ ngơi.]Tri Miên đang xem, Đồng Nhiễm bưng phần ăn ngồi xuống bên cạnh, mắt liếc nhìn sang di động của cô, lập tức kích động “Vãi, Fire sao?”Tri Miên sững sờ, gật đầu, Đồng Nhiễm lấy điện thoại xem lại video đó, cười si mê “Hôm nay thật thoả mãn.”Năm nhất đại học, Tri Miên lướt Weibo của Fire bị bạn cùng phòng nhìn thấy, sau đó mọi người biết được, kinh ngạc thấy cô là một em gái mà lại follow EA Extremeassault, cực hạn xung kích đây là một môn thể thao sinh Nhiễm nói bạn trai cô ấy là một nghiệp dư yêu thích EA, chiến đội trong nước yêu thích nhất là GYB, mà Fire chính là đội trưởng của GYB, bạn trai cô ấy là một fan hiểu biết công nghệ của Fire, còn biến cô ấy trở thành một fan mê ấy Đồng Nhiễm rất kinh ngạc “Không nghĩ tới là cậu cũng thích Fire đó.”Tri Miên chỉ nhàn nhạt ra cô quen người đàn ông này sớm nhất, lúc đó anh ấy vẫn chưa có cái tên Fire chỉ tên là Đoạn sau, anh ngày càng toả sáng, nổi tiếng vượt xa, có muôn ngàn fans mê cô cũng chỉ được coi là một trong những người hâm mộ Miên dập tắt suy nghĩ mơ hồ, lấy lại điện thoại, thuận miệng hỏi “Tối nay cậu làm sao không cùng bạn trai ăn cơm vậy?”“Anh ấy có trận bóng rổ, nói là kết thúc sẽ tới đây tìm tớ” Đồng Nhiễm khuấy bát cơm trộn “Đúng rồi, bạn trai cậu đâu, hai tuần nay tớ đều không thấy cậu với anh ta hẹn hò, chẳng nhẽ cãi nhau rồi sao?”Tri Miên trầm mặc giây lát, lắc đầu.“Hai tuần nay anh ấy bận.”Đồng Nhiễm cười “Không sao đâu, để anh ta trở về rồi sẽ bồi thường cho cậu.” Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“Cô gái, mì thịt bò xong rồi!”Tri Miên nghe thấy tiếng gọi lớn, đi đến trước cửa sổ, đang cho ngò và hành lá cắt nhỏ vào mì, thì nghe thấy tiếng của một cô gái “Tuyết Tuyết, chúng mình ăn mì đi?”Tri Miên quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Trang Ngữ phương khoanh hai tay trước ngực, từ bên cạnh đi tới, cười nhạt một tiếng, âm thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn rơi vào trong tai Tri Miên “Không ăn, không có khẩu vị.”Tri Miên dửng dưng không nhìn nữa, bưng bát mì quay về chỗ, Đồng Nhiễm vội hỏi “Cậu nhìn thấy Trang Ngữ Tuyết à?”“Ừm.”Cô uống một ngụm canh.“Ăn một bữa cơm cũng gặp phải cô ta, ghê tởm đến mức khẩu vị của tớ cũng giảm đi, đúng là người tốt đến giúp tớ giảm cân.”Tri Miên không nhịn cười nổi “Được rồi, kệ cô ta đi.”Qua một lúc, bạn trai Đồng Nhiễm đến rồi, cô ấy nói với Tri Miên“Cậu từ từ ăn nhé, tớ với anh ấy đi trước nha.”“Được.”Tay người con trai ôm lấy bả vai Đồng Nhiễm, hai người cười nói đi Miên nhìn bọn họ, nhớ tới tin nhắn của Đoạn Chước gửi tới, cuối cùng lại cúi đầu, qua loa uống mấy ngụm cho no bụng.——Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯLúc ra ngoài nhà ăn, đêm tối dày đặc, mây xám mỏng trải dài trên bầu Miên quay về tới kí túc xá, tối nay ngoài hai người bạn cùng phòng đi thư viện tự học, trong kí túc giờ phút này chỉ có một mình lấy dụng cụ pha trà ra, thong thả ung dung ngâm một tách trà thuỵ hương nước sôi vào, lá trà xoay quanh, mùi hương độc đáo của trà Vũ Di Nham lan toả ra, ngào ngạt và tinh Miên lấy điện thoại ra, ấn vào giao điện nói chuyện với Đoạn qua trước lúc gần đi ngủ, cô cùng người đàn ông nói chuyện điện thoại, đối phương ban ngày đạt được quán quân, tâm tình rất tốt, thậm chí còn nói những lời tán tỉnh khiến người ta mặt đỏ tai hồng, ý yêu càng nồng đậm, cô chịu không nổi nói ra câu nhớ anh, đối phương vì thế nói “Ngày mai hạ cánh sẽ đến đón em.”Cô hôm nay thật sự gặp được anh qua là gặp trong video của người Miên rũ mắt, lựa lời cả một lúc lâu, cuối cùng nhấn vài chữ trên giao diện nói chuyện [Không được, ngày mai có tiết sáng, sợ không tới kịp trường học.]Cô cũng có nóng tính, cũng sẽ có những lúc không vui, cô đợi anh cả một ngày, bây giờ cô không muốn lại về nhà đợi anh sao lần nào cũng là cô đợi điện thoại lại để lên bàn, cô mở máy tính, kết nối với tablet, mở bản phác thảo của sếp gửi tới, bắt đầu sửa năm nay, cô ứng tuyển vào trợ lý bán thời gian tại phòng truyện tranh, bình thường phụ trách sửa nét lên màu rồi đợi nhiệm Miên đang vẽ, bạn cùng phòng cũng lần lượt trở về, mọi người thấy cô đang bận, cũng không làm ồn đến cô, Đồng Nhiễm tiếp tục nấu cháo điện thoại với bạn trai, hai người khác thì lướt điện mười rưỡi, Tri Miên ngừng bút, tắt giao diện đi, dự định ngày mai lại tiếp lấy đồ vệ sinh cá nhân rồi đi vào phòng tắm, vừa chuẩn bị cởi đồ, thì ngoài cửa phòng tắm vang lên tiếng của bạn cùng phòng “Miên Miên, có điện thoại!”Cô mở cửa ra, liền nhìn thấy Đồng Nhiễm đang cười hihi mang điện thoại tới.“Bạn trai của cậu đó.”Tri Miên nhìn tên trên màn hình, ngơ ngẩn trong giây điện thoại, bên kia đầu điện thoại người con trai hỏi thẳng “Đang ở kí túc?”Cô nghe tiếng, dường như có thể nhìn thấy đôi lông mày lạnh lùng trời sinh của Đoạn Chước, để lộ ra sự thờ ơ, không chút để dàng như trở bàn tay nắm chặt mọi nỗi lòng của cô trong lòng bàn tay.“….Ừm.”Cô nhẹ nhàng trả lời đó lời nói lười biếng trầm thấp của người đàn ông xen lẫn với một âm thanh điện nhẹ, truyền tới“Trợ lý đang ở dưới lầu kí túc xá của em.”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“Xuống đi, anh ta đón em về nhà.”- —Gió lạnh thổi qua cây đa trước kí túc xá, cuốn đi vài lá cây, rơi xuống đầu xe của chiếc Bentley màu đen đậu trước gốc bên ngoài mở cửa kí túc xá ra, Tri Miên ra ngoài, thấy một người đàn ông đang kính cẩn đứng trước xe, ánh mắt ngừng lại một phương là trợ lý của Đoạn Chước, Trình Lập nhìn thấy cô, mở cửa xe đằng sau ra, nhìn cô gật đầu “Cô Tri, anh Đoạn bảo tôi đến đón cô.”Vừa nãy trong điện thoại Đoạn Chước bảo cô xuống tầng, nói rõ là sẽ đưa cô về trường học sớm và đúng giờ, trực tiếp bác bỏ lí do của im lặng không nói, Đoạn Chước cảm thấy cô đang làm loạn cáu kỉnh, giọng điệu dịu dàng lại chút “Nghe lời.”Cuối cùng Tri Miên vẫn đi xuống dù rất kiên định nhưng cuối cùng vẫn phải thoả hiệp vì quá nhớ anh. Nghĩ tới thật sự không có tiền lặng lẽ đi qua khuôn viên trường đại học C, cuối cùng lái ra khỏi cổng phía Bắc, hoà vào dòng xe cộ nườm Miên hạ cửa sổ xe xuống. Ánh đèn bên ngoài mờ ảo, giống như một biển sao tụ Miên nhớ lại lúc vừa xuống tầng, ba người bạn cùng phòng xúm lại trêu chọc, một nét mặt đoán được tất cô ấy từng nói Tri Miên nhìn qua trong bốn người là ngoan nhất, không giống người có bạn trai ngờ được, lớp 11 cô đã cùng Đoạn Chước yêu đương sớm năm nhất, vào một buổi sáng, cô nằm ở trong chăn mềm, cơ thể của người đàn ông nằm phủ lên, vòng eo mảnh mai bị đôi tay mạnh mẽ giam áo trong bị tuột ra, cô ở trong vòng tay anh như một viên ngọc bích trắng sáng, nhưng lại hiện ra màu hồng rất thở của Đoạn Chước quấn lấy tai cô, tiếng cười nặng nề, nắm lấy tay cô làm xằng đó cô chạy đến lớp đuổi theo tiếng chuông, thiếu chút nữa là đến muộn rồi, còn bị bạn cùng phòng nhìn thấy vết dâu tây trên đó cô tức giận nói với Đoạn Chước, lại nhận lấy tiếng cười của anh, vả lại còn làm cô mặt đỏ tai Miên rũ mặt, thu hồi lại suy một lúc, Bentley đi vào Tinh Tiêu Châu nơi đã khai trương năm ngoái ở Lâm đi qua khu cây xanh với phong cách Châu Âu, cuối cùng dừng ở một biệt thự phía trước vịnh Green Sand*.[Ấn vào đây] Vịnh Green SandTri Miên bước vào cửa nhà, liền nhìn thấy một đôi giày Martin kaki nam nằm ở lối vào trên sàn nhà, giống y với đôi giày Đoạn Chước đi trong thường trong nhà cuối tuần sẽ một dì nhân viên quét dọn tới dọn dẹp, giờ phút này trong biệt thự lặng ngắt như tờ, chỉ có một ánh đèn sáng trong phòng khách, Tri Miên đi lên tầng 2, nhìn thấy ánh sáng len lỏi từ khe hở trong cửa phòng ngủ của người đàn đẩy cửa ra, bên trong phòng rất to, được bày biện với nội thất Bắc Âu và màu sắc đơn cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯCô liếc nhìn không thấy bóng dáng Đoạn tới cạnh giường, cô nghe thấy tiếng cửa phòng tắm phía sau được mở ra, quay đầu lại, đập vào mắt là một vòng eo thon chắc của người đàn Chước mang theo hơi nước từ trong phòng tắm đi ra, trên thắt lưng chỉ quấn một chiếc khăn giọt nước từ trên ngực lăn xuống vòng eo, cuối cùng rơi vào hàng cơ bụng quyến lên là một đôi lông mày sắc nét với đôi mắt lạnh lùng như thể được chế tác tinh xảo cùng đường nét ngay Miên chạm mắt với anh, tim đập một nhịp, ngay sau đó người đàn ông cất bước đi về phía cô.——***Có rất nhiều thứ mình chưa biết hết hay hiểu hết như về miêu tả trà hay công việc của nam chính nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua và giúp đỡ.. Bên kia, mấy người đàn ông giờ mới biết người con gái đã có chủ, ngại ngùng không nhìn nữa. Đoạn Chước thu hồi tầm mắt, bước lên bậc thang rồi đi tới trước mặt Tri Miên, cầm lấy cốc trà sữa bên cạnh cô, uống mấy hớp. Đặt lại cốc trà sữa, đột nhiên cúi người xuống rồi tiến lại gần vận động xong, anh thở hồng hộc, trước ánh mắt sững sờ không hiểu gì của cô, đưa tay lên rồi véo má cô, cười một cái, tiếng nói trầm thấp “Như nào, nhìn bạn trai của em đến ngây người à?”“…………..”Tri Miên nhìn dáng vẻ tự luyến của Đoạn Chước, như thể đang hỏi cô————có phải bị ông đây đẹp trai quá làm cho ngây người không?Đủ ngầu rồi.“Em chỉ kinh ngạc thôi, gần đây có một số người làm gì mà càng ngày càng xấu đi liếc nhìn anh một cái rồi quay đi chỗ khác.“Càng ngày càng xấu?”Đoạn Chước ngồi xuống bên cạnh, bế cô ngồi lên chân mình rồi véo nhẹ vào mặt Miên chưa phản ứng kịp, người đàn ông Chước đã phả hơi nóng ra, giữ lấy đôi môi của cô, sau đó cắn nhẹ rồi Tri Miên mở cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯỞ đây là bên ngoài, xung quanh vẫn còn những người khác nữa!Cô xấu hổ đến mức nhiệt độ trên mặt tăng lên, rên nhẹ muốn đẩy anh ra, nhưng đôi tay đang ở bên eo lại ôm chặt lấy lúc sau, người đàn ông dừng lại, liếm môi rồi cười “Ai càng ngày càng xấu?”“………..” Tri Miên xấu hổ lẩm bẩm “Ai xem là thật thì chính là nói người đó.”Đoạn Chước đưa tay lên, tuỳ ý xoa xoa mái tóc của cô “Sao gần đây giống cứ như một con nhím nhỏ thế.”“…….”Anh mới là con Miên đánh tay anh “Anh buông em ra.”“Lại ngại ngùng nữa sao?”Đoạn Chước quay đầu lại quét mắt qua những người đàn ông vừa nãy, đối phương hoảng sợ rút lại ánh mắt tò mò, đi xuống khán đài, bước nhanh về phía bãi anh buông tay ra, Tri Miên đứng Chước đứng dậy theo, ngón tay búng vào trán cô “Đi thôi, đi ăn cơm.”Anh lười biếng bước xuống khán đài, Tri Miên đi theo.———Mặt trời lặn xuống, chiếc xe Hummer màu đen đi từ ngoại ô vào trung tâm thành phố, cuối cùng lái xe tới khách sạn quốc tế Đường cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯĐây là một nhà hàng năm sao ở Lâm Thành, dưới danh nghĩa của cậu Đoạn Chước – Trang Gia Vinh, dù Trang Gia Vinh dạo này bận rộn với việc cung cấp tài chính ở những nơi khác, nhưng người quản lí ở nhà hàng đều biết Đoạn tòa nhà cao tầng được bao phủ bởi ánh đèn vàng trong đêm, bình dị mà sang Chước cùng Tri Miên đi vào đại sảnh của nhà hàng, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, đi lên tầng năm. Ra ngoài thang máy, Tri Miên liền nghe thấy tiếng cười nói, cô ngẩng đầu nhìn thấy hai người đàn ông đang đi tới phía hai người.“Ôi ôi, tới rồi à!”“Đợi hai người rất lâu rồi———”Hai người đó là Gia Cát Vũ và Tư Mã Thành, chơi thân với Đoạn Chước từ nhỏ đến lớn, lớn hơn Đoạn Chước một Đoạn Chước nói, hóa ra ba người họ là những vận động viên kickboxers thanh niên của một phòng tập quyền anh, năm cấp ba Đoạn Chước giành chức vô địch cấp tỉnh, còn Gia Cát Vũ với Tư Mã Thành đứng thứ hai và thứ ba, sau này anh không tiếp tục đi đánh nữa, hai người này liền giành được vô địch với á quân quốc giờ họ là huấn luyện viên kỹ năng và huấn luyện viên thể lực trong câu lạc bộ.“Được đó, lại giành tiếp một cái quán quân nữa, ông chủ tổ chức cho cậu một bữa tiệc ăn mừng lớn, bọn tớ đều được hưởng ké ánh hào quang của cậu.” Gia Cát Vũ vỗ vai Đoạn Chước cười “Vậy dịp trọng đại như này tại sao không gọi bạn gái cậu tới?”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“Cậu ấy thật sự muốn mang bạn gái tới, nhưng cậu ấy nghĩ một lúc lâu, cũng không biết nên mang bạn gái nào tới mới thích hợp.” Tư Mã Thành không nhanh không chậm nói một Cát Vũ trừng mắt nhìn qua “Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu.”“Tớ nói thật nói thật, ai mà biết được tốc độ cậu thay bạn gái nhanh hơn cả khi cậu thay quần áo chứ?”“Cậu thả rắm…….”Tri Miên đã nhìn thấy hai người này cãi nhau nhiều năm, sớm đã thấy nhiều nên không có gì Cát Vũ ôm lấy bả vai Đoạn Chước, nhìn về phía cô “Tiểu Tửu, rất lâu rồi không nhìn thấy em đó, em cũng không thèm đến câu lạc bộ chơi, anh đưa em đi chơi bóng bàn nhé?”Bọn họ gọi cô là “Tiểu Tửu”, là bởi vì lúc mới vừa quen nhau, có một lần Đoạn Chước gọi cô là “Tiểu Cửu”, bọn họ nghe nhầm rồi còn tưởng rằng anh muốn uống rượu, sau đó cứ đùa như vậy rồi tiếp tục gọi như thế.[Ấn vào đây] Giải thíchTri Miên mỉm cười “Sắp tới kì thi cuối kì rồi.”Bốn người đang nói chuyện, tiếng nói xinh đẹp của một người phụ nữ xen vào“Hi, ba người các anh đều ở đây sao?”Người phụ nữ mặc áo khoác nâu bước tới, trang điểm rất tinh xảo, cười tươi.“Ây, bác sĩ Thư đến rồi.”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯThư Minh dỗi nói “Anh Vũ, không phải là nơi làm việc thì đừng gọi em là bác sĩ, gọi tên là được rồi.”“Được, đây không phải là do anh lễ phép sao.”Thư Minh bất đắc dĩ cười, nhìn về phía Đoạn Chước, âm thanh dịu lại vài phần “Đoạn Chước, chúc mừng anh nhé, lại đạt được một giải vô địch quốc gia.”“Cảm ơn.”Thư Minh nhẹ nhàng nói “Vừa mới thi đấu xong, gần đây anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn, nghe nói buổi chiều anh lại đi tập luyện thêm à?”Tư Mã Thành “Thư Minh, em đừng lo lắng về cậu ấy, cậu ấy từ trước đến này là như vậy rồi.”“Vậy thì không được, người chuẩn bị phải tham gia thi đấu thế giới rồi………” Thư Minh nói xong, ánh mắt mới rơi trên người con gái bên cạnh Đoạn Chước, nhận thấy là chưa bao giờ gặp qua “Vị này là?”Gia Cát Vũ nói “Vị này là cô bé nhà Đoạn Chước.”“Hả?” Thư Minh kinh ngạc “Bạn gái sao?”“Đương nhiên rồi, em nhìn xem ai còn có thể thân cận với Đoạn Chước – cái người không bao giờ gần nữ sắc – như vậy chứ, đúng chưa?” Gia Cát Vũ nhướng mày nhìn Đoạn Minh nghẹn lời, không lên tiếng nhìn đánh giá Tri này điện thoại của Đoạn Chước vang lên, anh cầm điện thoại xem “Là Tiểu Khốc, tôi nghe đi nghe điện thoại.”“Anh ta vẫn còn ở bệnh viện sao……”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯĐoạn Chước đi qua một bên, hai người đàn ông còn lại cũng đi theo qua đó, chỉ còn lại Tri Miên với Thư Minh đứng tại Minh vươn tay về phía cô “Xin chào, Thư Minh.”“Xin chào, Tri Miên.”“Nhìn em có vẻ vẫn còn nhỏ, vẫn đang học đại học sao?”“Ừm.”Thư Minh kinh ngạc “Chị lần đầu nhìn qua, còn tưởng em là em gái của Đoạn Chước cơ, lần này cùng anh ấy đi thi đấu, cũng chưa từng nghe anh ấy nhắc đến em, giấu em đi cũng tốt thật.”Tri Miên nghe vậy, ánh mắt ngừng lại rồi chỉ mỉm cười.“Thật ngưỡng mộ em có người bạn trai xuất sắc như vậy, qua năm sau anh ấy phải tham gia cuộc thi đấu lớn UMF, sẽ càng bận hơn, đoán rằng bình thường thời gian gặp mặt của các em cũng sẽ không nhiều.”“…..ừm.”“Đúng rồi, em với anh ấy ở bên nhau bao lâu rồi?”Tri Miên vẫn chưa trả lời thì Đoạn Chước đã quay trở lại, trực tiếp ôm lấy bả vai cô“Đi vào thôi.”Đoạn Chước đưa cô rời Miên quay lại nhìn Thư Minh đang đứng tại chỗ sững sờ, hỏi“Bác sĩ Thư đó…… là ai vậy?”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯNgười đàn ông cúi đầu nhìn điện thoại, lơ đễnh trả lời “Là bác sĩ mới đến chiến đội của bọn anh.”“Ò.”Đi đến phòng tiệc, bên trong đã có rất nhiều người tới, bao gồm cả ông chủ của câu lạc bộ, huấn luyện viên của chiến đội GYB, thành viên, còn có vài người bạn tốt chơi ở câu lạc chào với bạn bè, Tri Miên ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, lúc nhìn thấy cô, những người không quen cô khen cô xinh đẹp, những người quen cô sẽ trêu chọc vài câu, là người ngồi xuống, một lát sau nhân viên đưa rượu tới, lại cầm theo hai cốc sữa Vượng Tử, đặt nó trước mặt Tri ngẩn người, giọng nói trầm thấp lười biếng của Đoạn Chước bên cạnh vang lên “Em bé, tôi bảo họ mang lên cho em đấy.”Lần đầu tiên Đoạn Chước đưa cô đi dạo phố, lúc đó cô khát nước, gần đấy có cửa hàng tiện lợi, cô liền đi mua nước uống, lúc ra ngoài, vậy mà trên tay lại cầm một lon sữa Vượng đấy Đoạn Chước thấy cô nuốt nước miếng rồi ngửa đầu lên uống ừng ực mấy hớp, nhếch môi, khoé miệng dính chút vệt không nhin được cười “Mấy tuổi rồi còn uống cái này?”Trên bàn đầy đồ uống hay rượu vang, Tri Miên cũng không cảm thấy hứng thú, cô mở một lon ra, đổ cho mình một cốc, hỏi anh “Anh uống không?”Anh nhàn nhạt liếc nhìn cô “Em cảm thấy tôi sẽ uống loại đồ mà trẻ con uống sao?”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“……….” Mắng ai khi lên món, Gia Cát Vũ đứng dậy “Các vị khách quý, các vị đồng nghiệp, mọi người buổi tối tốt lành. Do câu lạc bộ uỷ quyền nên tôi đảm nhận chủ trì buổi tiệc tối nay. Đầu tiên chúng tôi có mời sếp Lộ của câu lạc bộ chúng tôi đứng lên nói với mọi người vài câu.”Một người đàn ông trung niên đứng dậy, nói “Tối nay công ty có một bữa tiệc tại đây, là vì chúc mừng cho Fire lần thứ hai giành được vô địch quốc gia. Tại đây tôi đại biểu cho hội đồng quản trị cùng toàn thể cán bộ nhân viên công ty, chúc mừng cho Fire! Hội đồng quản trị muốn thưởng cho Fire, hi vọng công ty cùng nhau cố gắng, để công ty chúng ta đi từ giải quán quân này đến giải quán quân khác, huy hoàng này đến huy hoàng khác, cảm ơn mọi người!”“Cảm ơn sếp Lộ đã khích lệ chúng ta, tiếp sau đấy chúng ta mời nhân vật chính Fire của đêm nay tới đây phát biểu cảm nhận một chút nào.”Đoạn Chước cười, nhìn về phía huấn luyện viên trưởng của GYB “Cảm ơn mọi người, thật ra tôi không muốn nói gì hết, vẫn là mời huấn luyện viên lên nói vài câu.”Huấn luyện viên cười cười “Đầu tiên, vẫn là chúc mừng Fire, em đã giành được vô địch, cũng là giành vẻ vang cho GYB của chúng ta. Nhưng mọi người cũng đều không thể lơ là, chuẩn bị tháng ba năm sau sẽ là trận thi đấu lớn UMF, năm sau chính là cuộc thi thế là cuộc thi cá nhân Châu Á được tổ chức tại Hàn Quốc, trận đấu thế giới này là thi đấu đồng luyện viên nhìn Đoạn Chước “Một cá nhân lớn mạnh, không có nghĩa là cả đội có thể giành chiến thắng, mỗi một người đều cần cố gắng hết sức, chiến đấu mang về chiếc cúp vô địch thế giới.”“Cạn ly! Sang năm chiến đấu!”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯSau khi buổi tiệc bắt đầu, rất nhiều người đến nâng cốc chúc mừng Đoạn Chước, Tri Miên thừa dịp mọi người đang nói chuyện, nói với Đoạn Chước một tiếng, đi nhà vệ ra ngoài phòng tiệc, cô hỏi người nhân viên ở cửa “Xin chào, cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy?”“Tiểu thư, rẽ phải vào đây rồi tới cuối thì rẽ trái.”“Cảm ơn.”Tri Miên nhìn thiết kế xung quanh của khách sạn, không nhanh không chậm bước tới, giày vải bước trên thảm, không phát ra tiếng động tới cuối, đằng trước có ba cô gái.“Người ngồi bên cạnh Fire đó, chính là bạn gái của anh ấy sao? Đây là lần đầu tiên gặp.”“Nhìn cũng rất xinh đó, nghe nói Fire rất tốt với cô ấy.”“Rất tốt sao? Cậu đừng trêu tớ, tớ vừa nhìn Fire nói chuyện với người khác, không có để ý tới bạn gái của anh ấy lắm, rõ là không hề quan tâm ấy.”“Thật sao? Không có đi?”“Cậu hiểu cái gì, nhìn qua cô gái đó không hề biết giận, đàn ông chính là thích loại bạn gái dễ quản ấy, với điều kiện của anh ấy, lại trẻ như vậy, về sau nói không chừng lại tìm loại người khác, bây giờ con người yêu đương không phải đều biết tìm cảm giác mới mẻ.”“Ây cậu đừng nói thế, làm không tốt thì sẽ là cái thứ làm ấm giường ngắn hạn đó.”“Đm cậu còn tàn nhẫn hơn cả tớ đó hahaha.”Quảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯChờ ba người đi vào trong nhà vệ sinh, Tri Miên đứng nguyên tại chỗ, bàn tay đỡ vào tường từ từ ngồi mi cô run rẩy, kìm nén sự chua xót ở đầu mũi.—————Năm phút sau, Tri Miên quay về phòng tiệc náo nhiệt, cô ngồi xuống, yên tĩnh dùng trái bỗng nhiên bị Đoạn Chước nắm lấy rồi đặt lên đùi sờ nghịch với lòng bàn tay mỏng manh của cô, trên mặt thì vẫn tiếp tục nói chuyện và uống rượu cùng mọi không rút ra, cũng không có phản ứng thoại trên bàn rung lên xem thì là đồng nghiệp trong phòng làm việc truyện tranh của Tinh [Đây là bản thảo cần phải nộp vào ngày mai, tớ vừa sửa nét xong, cậu sớm chút để lên màu cho xong rồi nộp cho giáo viên nhé.]Tri Miên mở bản thảo ra nhìn một chút, hơi cau mày [Ngày mai phải nộp, hôm nay cậu mới gửi tớ?]Đây là nhiệm vụ tuần trước giáo viên giao cho hai người họ, cô đã giục qua một lần rồi, đối phương nói vẫn đang vẽ, không ngờ đợi đến ngày giao deadline rồi mới gửi cho cô.[Xin lỗi, mấy ngày trước trong nhà tớ có việc, nên bị chậm trễ, tối nay cậu thức đêm tô một tí cũng không phải là không kịp mà, dù sao tốc độ của cậu cũng rất nhanh.] Đối phương giải thích một cách quang minh chính cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“……….”Loại tình huống như này không chỉ xảy ra một lần, hai lần trước cô còn cảm thấy có thể là do trùng hợp, nhưng lần này làm sao cô lại không biết được tâm tư sau lưng của đối phương xúc cả ngày của Tri Miên đều không tốt, bây giờ còn thêm cả chuyện này vào nữa, khiến cô càng thêm khó lười tranh luận, khoá màn hình điện thoại lại, nói với người bên cạnh “Đoạn Chước, em có việc…… phải về nhà trước.”Đoạn Chước đang nói chuyện cùng người khác thì dừng lại, hỏi “Làm sao vậy.”Anh từ trước đến nay không thấy hứng thú với công việc của cô, cô chỉ đơn giản nói “Ngày mai phải nộp bản thảo, em phải nhanh chóng quay về vẽ.”Anh vuốt ve ly rượu, phản ứng trong vài giây “Là công việc bán thời gian ở phòng làm việc đó sao? Gấp như vậy?”“Ừm.”“Thiếu tiền như thế sao?”Cô ngây người nhìn Chước nhìn dáng vẻ vất vả của cô, nghiêng người sang rồi đưa tay lên xoa đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng nói lưu luyến trầm thấp“Từ chức việc bán thời gian đi, muốn cái gì, tôi mua cho em.”

vậy cùng anh về nhà