vợ tôi mỗi ngày đều giả nghèo

Tác phẩm: Vợ Tôi Mỗi Ngày Đều Giả Nghèo ⚢Tác giả: Kiển Kinh LạcCouple: Vu Tư Linh - Lê Nguyệt UẩnThể loại: Bách hợp, Hiện đại, Hài hướcDanh sách Bạn cần phải hiểu rằng bất kỳ một gã đàn ông nào có mức thu nhập 500,000 đô mỗi năm đều không phải là những gã ngu. Chúng tôi chỉ hẹn hò với bạn nhưng chúng tôi sẽ không cưới bạn. Tôi khuyên bạn hãy quên chuyện tìm cách lấy chồng giàu đi. Gia đình ông Nguyễn Văn Chuẩn (85 tuổi) và bà An Thị Dần (83 tuổi) nổi tiếng ở vùng đất Lý Nhân, Hà Nam. Các con, cháu của họ có 1 phó giáo sư, 8 tiến sĩ và 23 thạc sĩ. 'Vợ chồng tôi có 10 người con, nhà nghèo nhưng tất cả đều được học đại học', ông Chuẩn nói Tác phẩm: Vợ tôi ngày nào cũng phải giả nghèo Tác giả: Kiến Kình Lạc Thể loại: Sa điêu, ngọt sủng, HE Độ dài: 55 chương Nhân vật chính: Vu Tư Linh, Lê Nguyệt Uẩn Editor: Gà Mỗi người kiềm chế tốt cơn nóng giận của mình, bồi dưỡng một tâm thái tốt, thì "gia đình vạn sự hưng", may mắn trong nhà cũng tùy theo đó mà đến. Những người thân trong gia đình, họ đều là món quà mà Thượng đế đã ban tặng cho chúng ta, là mối lương duyên lirik lagu titanic my heart will go on terjemahan. We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Vợ Tôi Mỗi Ngày Đều Giả Nghèo by GTA Publication date 2022-07-08 234341 Topics Love Story Audio Digitizing sponsor info Language vi Addeddate 2022-07-08 164357 Descriptions Enjoy Story Audio Collection 25892 from GTA, converted by Google Translate API. Identifier gtaaudio_25892 plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 25 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 32 files VBR MP3 Uplevel BACK an-hon_dang-tiec-khong-phai-cuoi- download ba-xa-la download bang-mat-khong-bang download chi-lam-nung download cuc-pham- download cuong-phi-sun download dua-nuoc-viet-vuon-tam-the-gioi-tong-giam-doc-sieu download duyen-troi-dinh-cau-ba-anh-khong-loi-thoat download fanfic-chanbaek-yeu-lam-cuoi-sai_fanfic-chanbaek-yeu-lam-cuo download han-mo download huong- download lac-mat-co-dau-xun download legendary-moonlight-sculptor-335498_q download luc-tong-phu-nhan-mat-tri-nh download nguoi-chong-vo-dung-cua- download phuong-chu-canh-gia-gia-p download quan-lam-bin download sat-than-he- download sau-khi-tro-thanh-bao- download tan-an-quy-su-142933_q download tan-an-quy-su-484097_quye download than-y-phu download toi-con-co-the-cuu-van-mot-ch download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi-roi download tong-tai-ba-dao-that- download trong-sinh-mat-the-vuong-trieu-c download tuong-mon- download van-co-m download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may download xuyen-khong-level-999-max-level-tien-hie-p-cu-u-gio-i-chu download yeu-long-c download yeu-nguoi download download 36 Files download 36 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Góc Truyện Audio Non-English Audio Uploaded by gta2021 on July 8, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014 Trương Dao Phi cầm lấy đôi dép lê ở trên hàng quán đuổi đánh Vu Tư Linh và Sở Vũ Huân, ba người nháo loạn thành một Trương Dao Phi thở hổn hển tự động dừng lại, phát hiện chàng hotboy của cô đã không rõ tung không chừng lại bị tính tình điêu toa của đại tiểu thư của cô dọa chạy mất Dao Phi tức giận dựa vào góc tường, vẽ xoắn ốc mà nguyền rủa các loa ở trước mặt còn tận chức trách đang phát thanh "Thuốc diệt gián, diệt chuột, khắc tinh của chân thúi đây."Người qua đường đi ngang qua, nhìn thấy cô gái nhỏ rất đáng thương, liền dứt khoát mua mấy túi trong chốc lát, mặt hàng thuốc diệt gián, diệt chuột đã bán Vũ Huân quá hí hửng, cầm lợi nhuận chia thành ba phần, một phần đưa cho Trương Dao Phi "Không ngờ tới cậu cũng là một kỳ tài thương nghiệp nha, lần sau nếu còn muốn kiếm tiền, nhớ kỹ phải đến tìm tôi đấy."Trương Dao Phi nắm tiền ở trong tay nhìn quả thật vô cùng đáng thương, vừa định quăng đi, thì thấy Vu Tư Linh đang cúi đầu, vô cùng cảm động mà nhận một phần tiền còn Dao Phi "?"Vu Tư Linh điếm tiền xong, chào tạm biệt Sở Vũ Huân rồi chuẩn bị về Dao Phi lập tức đi theo "Tôi không nhìn nhầm chứ, cậu lại bởi vì một chút tiền lẻ này mà vui mừng đến như vậy sao?""Cậu không vui à? Đây là tiền mà do chính cậu kiếm được đấy." Vu Tư Linh Dao Phi cúi đầu nhìn tiền ở trong tay mình "Tôi không vui! Bạn trai sắp tới tay cũng bay đi mất tiêu rồi còn vui cái nỗi gì nữa!"Vu Tư Linh cười nói "Kệ đi, nếu cậu ta thật tình thích cậu, hai người nhất đính sẽ ở bên nhau, không gấp gáp vào thời điểm mà cậu thích cậu ta ở điểm nào?"Trương Dao Phi không chút do dự "Đẹp trai nha, dẫn đi ra ngoài chơi thì có thể diện biết bao.""Vậy sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày cậu ta già đi, lỡ như cậu ta không có đẹp trai nữa thì làm sao bây giờ?""Vậy thì tìm người đẹp trai hơn.""..." Vu Tư Linh tức giận mà đánh vào đầu của cô, "Cậu thật sự là sinh vật đơn bào mà.""Cậu dám đánh tôi?!" Trương Dao Phi ôm đầu của mình, khó có thể tin được mà nhìn nàng, "Có vấn đề gì chứ! Ai mà không phải là động vật thị giác* chứ! Tôi không tin cậu tìm đối tượng thì không cần nhìn mặt!"*视觉动物 - Động vật thị giác Con người khi yêu đương thường được chọc là Động vật thị giác bởi vì họ thường chỉ đánh giá dựa vào ngoại hình của người phụ nữ/ đàn ông mà mắt thường họ nhìn thấy được, và ít khi xem xét nội hàm của đối phương. Do đó, cụm từ Động vật thị giác thường được dùng để ám chỉ những người đưa ra sự phán đoán dựa vào đôi mắt mà không sử dụng bộ não của họ."Tôi đương nhiên cũng nhìn rồi." Vu Tư Linh đắc ý mà hất cằm lên, "Nhưng mà tôi sẽ không bởi vì chị ấy già cả thì ghét bỏ chị ấy.""Thật sao?" Trương Dao Phi mới không tin, mấy người phú nhị đại như các nàng không phải thay người yêu còn nhanh hơn thay áo sao?"Đương nhiên là thật, tôi và các cậu không giống nhau." Vu Tư Linh vẻ mặt cao thâm Dao Phi tò mò "Chỗ nào không giống chứ?""Người yêu mà tôi tìm tốt hơn các cậu tìm gấp một vạn lần, tất nhiên sẽ không giống như các cậu cả ngày chỉ dành thời gian để thay người yêu như thay áo thôi." Nói xong, Vu Tư Linh chạy đến ven đường gọi một chiếc xe taxi, phất tay nói "Về sớm một chút đi, chú ý an toàn, bái bai!"Trương Dao Phi nhìn theo chiếc xe phóng đi một cách nghênh ngang, mới chậm chạp lấy lại tinh ấy vừa mới nói cái gì? Người yêu?Vu Tư Linh yêu rồi?!"Được nha, hành động nằm vùng trong đêm nay quả nhiên có thành quả rồi, cái này không phải là bị cô nắm được nhược điểm rồi sao!-Vu Tư Linh về đến nhà, tắm rửa xong xuôi mới thấy Lê Nguyệt Uẩn trở về, vội vàng đi lên nhận lấy túi đồ trong tay của cô "Mau gì thế?""Trái cây."Vu Tư Linh mở ra thì thấy "Sao chị mua nhiều Cherry như vậy? Đống này tốn bao nhiêu tiền a?"Nghĩ đến tiền công Lê Nguyệt Uẩn vất vả kiếm được trong một ngày, chắc là cũng chỉ có thể mua được hai ba cân Cherry thôi, thì cảm thấy có chút xót vào trình độ tiết kiệm của Lê Nguyệt Uẩn, bản thân cô sẽ không tự mua cho mình loại trái cây xa xỉ này đâu, nhất định là mua cho Vu Tư Linh của cô đến điều này, nàng liền xông lên ôm lấy Lê Nguyệt Uẩn "Chị thật tốt, nhưng mấy thứ này mắc quá, về sau chị đừng mua nữa."Lê Nguyệt Uẩn ôm nàng hồi lâu, nhưng mà là thương nàng làm việc vất cả cả ngày như vậy, lúc đi ngang qua tiệm trái cây, nên muốn mua chút trái cây thưởng cho nàng."Thứ này không phải chị mua." Lê Nguyệt Uẩn Tư Linh tò mò mà ngẩng đầu nhìn cô."Là học trò phú nhị đại kia mua cho chị, buổi chiều cô ấy mua cả một sọt lớn mời mọi người ăn, đống là còn dư lại, chị liền mang về một chút này thôi." Lê Nguyệt Uẩn cảm thấy kỹ thuật lừa bạn gái của mình thật sự là càng ngày càng lô hỏa thuần thanh điêu luyện.Đương nhiên đây cũng là do bạn gái của cô là người con gái đơn thuần, ngay lập tức tin lý do này, vì thế vui vẻ mà đi rửa trái Tư Linh vừa rửa, vừa phát ra được linh cảm, bưng đĩa trái cây đặt ở trên bàn, nếm thử một trái, ngọt thật, đút cho Lê Nguyệt Uẩn một trái, muốn nói lại thôi "A Lê, có chuyện này kỳ thật em vẫn luôn muốn nói với chị."Lê Nguyệt Uẩn kinh ngạc "Chuyện gì thế? Nếu là chia tay thì chị sẽ không đồng ý đâu.""Không phải!" Vu Tư Linh cười khô khan hai tiếng "Kỳ thật cô bạn lúc nhỏ của em, chính là Đào Tử ấy, cậu ấy kỳ thật là một phú nhị đại."Lê Nguyệt Uẩn bỗng chốc nhìn về phía nàng."Nhưng chị yên tâm! Nhà của em đã sớm phá sản rồi!" Vu Tư Linh lập tức nói, "Em vào cậu ấy quen biết chưa được bao lâu, thì nhà em đã phá sản, nhưng bởi vì có cảm tình, cho nên chúng em vẫn luôn giữ liên lạc với có bởi vì thân phận phú nhị đại của cậu ấy mà tức giận không vậy?"Lê Nguyệt Uẩn làm sao lại tức giận được, cô lắc đầu "Khó trách chị thấy cách ăn mặc và trang điểm của cậu ấy đều không tầm thường, bây giờ nhớ lại, ngày đó ăn lẩu thật sự là bạc đãi cô ấy, hay là lần sau mời cô ấy đến tiệm cơm Tây ăn đi?""Đừng! Cậu ấy thích ăn mấy đồ ăn bình dân lắm, dù sao, chị biết chuyện này thì tốt rồi." Bàn tính ở trong lòng Vu Tư Linh chợt gõ lên tiếng leng cần nói ra sự thân phận phú nhị đại thật sự của Đào Thư Cần, thì sau này có thể giả danh nghĩa của Đào Thư Cần, mau rất nhiều món ăn ngon tới đãi A Lê!Kế hoạch thông qua!Lê Nguyệt Uẩn tắm rửa xong, lúc sấy tóc thì thấy Vu Tư Linh đang bỏ Cherry vào trong miệng, cổ ngưỡng cao lên, vô cùng đáng vùi đầu tính sổ sách, trong miệng thì lẩm bẩm tới lui chi tiêu mấy ngày gần Nguyệt Uẩn mỉm cười, vui vẻ mà không có nguyên do, chỉ là đột nhiên sinh ra một cổ cảm giác ấm áp toàn đời sau, nếu có thể cùng em ấy sống chung với nhau, nhất đính sẽ rất hạnh phúc."Linh Linh, cuối tuần này chị sẽ về nhà một chuyến." Cô tắt máy sấy tóc rồi Tư Linh hậu tri hậu giác mà buông bút xuống, quay đầu lại hỏi "Về nhà?""Ừ, về nhà ba mẹ, vừa lúc em gái của chị có kỳ nghỉ nên trở về." Lê Nguyệt Uẩn nói."Được a, không thành vấn đề." Vu Tư Linh gật đầu, vừa hay nàng cũng đã lâu không trở về nhà thăm mọi người rồi, "Em cũng về nhà luôn."Lê Nguyệt Uẩn nhéo nhéo gò má đáng yêu giống hamster của nàng, cười cười "Một mình chị về nhà, em không tức giận sao?""Hử? Tại sao em phải tức giận?" Vu Tư Linh thành thật đặt câu Nguyệt Uẩn nhìn ánh mắt đơn thuần của nàng, thầm nghĩ vẫn là bản thân nghĩ nhiều, Linh Linh của cô sao có thể là người càn quấy được chứ."Không tức giận thì tốt." Lần sau, lần sau chị sẽ dẫn em về cúi đầu nhẹ nhàng ngoạm một cái lên gương mặt của Vu Tư Linh, Vu Tư Linh vừa khẩn trương lại vừa xấu hổ, nhém chút nữa là nuốt cả hạt Cherry xuống."Khụ khụ khụ! Khụ khụ khụ!"Lê Nguyệt Uẩn nhanh tay đè đầu của nàng xuống, vỗ vỗ lên lưng của Tư Linh ho một hồi, mới miễn cưỡng phun hạt ra, xấu hổ đến mức tìm hoài không có chỗ chui đứng dậy chui vào trong chăn trốn Nguyệt Uẩn cười cười, nằm xuống bên cạnh nàng, duỗi tay ôm nàng vào trong lát sau, Vu Tư Linh bỗng nhiên nói "À, em có phải nên chuẩn bị chút quà để chị mang về không?"Lê Nguyệt Uẩn hỏi "Em muốn chuẩn bị cái gì?""Người nghèo như chúng ta, quà tặng đắt tiền thì chắc là không có khả năng, vậy thì xem tâm ý là được tặng quà thực tế một chút, vừa biểu đạt được tấm lòng và khả năng của chúng ta." Vu Tư Linh phân tích đạo lý ra rõ ràng, đột nhiên ánh mắt chợt sáng lên, "A em biết rồi! Hành lá ở ban công nhà chúng ta đã mọc lên rồi, chị mang một ít về đưa cho bác trai và bác gái nha!""..."Lê Nguyệt Uẩn nhìn ánh mắt tỏa sáng lấp lánh của cô, lại cười nói, "Được a, vậy thì mang chúng nó đi vậy.""Vậy em gái chị thì sao, chuẩn bị quà gì mới tốt đây nhỉ?" Vu Tư Linh hỏi, "Em gái của chị bao lớn rồi?""Lớn giống như em.""Lớn như vậy rồi à." Vu Tư Linh khó tin, "Chị nói xem, về sau nếu em ấy gặp em, có lẽ nào sẽ kêu một tiếng anh rể không? Em nên đồng ý hay là không đồng ý đây?""Em nghĩ hay quá nhỉ." Lê Nguyệt Uẩn buồn cười mà nhéo nhéo cánh mũi của nàng, "Nó cũng không phải là người bình thường đâu, đừng tùy tiện chọc vào nó."Vu Tư Linh "Sao lại nói thế?""Em út trong nhà, tất nhiên là vô pháp vô thiên." Lê Nguyệt Uẩn cảm thán nói, "Càng đặt nhiều kỳ vọng vào nó, nó lại càng không nghe khuyên can, tỏ thái độ hay cãi nhau với ba mẹ là chuyện bình thường, hy vọng sau này em không phải bị nó hù dọa.""Sẽ không đâu, chị phải tin em, em rất mạnh." Vu Tư Linh vô cùng tự tin mà nói, "Không có kẻ nào mà em không trị được hết."Động tác của Lê Nguyệt Uẩn dừng lại "Em lại còn đối phó không ít người nhỉ? Hử?" Lời này rõ ràng trêu chọc, nhưng ngữ khí thế này lại cố tình khiến cho người nghe xen lẫn cảm giác rất nguy Tư Linh liên tục lắc đầu "Tuy rằng em đối phó rất nhiều người, nhưng em chỉ yêu có một người thôi.""Vậy sao?" Lê Nguyệt Uẩn câu lấy đuôi tóc của nàng, rất có hứng thú mà hỏi, "Là ai a?""Là chị là chị chính là chị!" Vu Tư Linh nói, "Người bạn của chúng ta ~ Tiểu Na Tra!"**Nguyên văn 是你是你就是你,我们的朋友 ~ 小哪吒 - Là cậu là cậu chính là cậu, người bạn của chúng ta ~ Tiểu Na Tra xuất phát từ bài hát Thiếu niên anh hùng Tiểu Na Tra bản hoạt hình được sản xuất vào năm 2003."..."Lê Nguyệt Uẩn trầm mặc một lát, bỗng nhiên kéo cái chăn lên trùm kín cả hai người."Ha ha ha ha chị làm gì thế, người trẻ tuổi, phải chú ý tiết chế chứ." Vu Tư Linh cười không ngừng, tay lại vô cùng thành thật là chui vào trong quần áo của cô. Không bao lâu, Vu Tư Linh liền bắt đầu hoạt động một vòng bàn bảo vật cảm thấy hôm nay em có thể bàn tới hai đợt." Nàng phun ra lời thề son sắt."Phải không? Chị không tin.""Ái chà chà ! Để xem em làm sao để bàn chết chị nè, một chiêu song long chọc châu, thần long bái vĩ, diệu thủ hồi xuấn, tiến thẳng vào chốn đào nguyên! Dạy cho chị biết xin tha xin tha ay ay ay!"Lê Nguyệt Uẩn phối hợp nói theo "Ay ay ay.""Bảo bối, chị khóc gì mà một chút chân tình cũng không cảm nhận được, xem ra em đối với chị quá dịu dàng đỡ một chiêu song long chọc châu mãnh liệt nhất của em, thần lòng bái vĩ, diệu thủ hồi xuấn, tiến thẳng vào chốn đào nguyên!""Ồ.""Qu ả nhiên là có hiệu quả, Vu tỷ tỷ của chị không phải Đát kỷ ăn chay nhá!" Vu Tư Linh vui mừng quá đỗi, thế cho nên khi bị lật ngược, còn đang phát biểu cảm nghĩ "Em đã nói với chị rồi, địch mạnh ta phải mạnh hơn, địch càng mạnh ta càng ay ay ay! Chị phạm quy rồi hu hu hu hu!"Ngay lúc Vu Tư Linh chính thức nức nở xin tha, bên ngoài đột nhiên vang lên một thanh âm lớn, thanh âm ngâm nga uyển chuyển động lòng người, phối hợp với tiếng thở dốc của đàn ông, thật sự là khiến người khác phải suy nghĩ bậy mặt của Vu Tư Linh đỏ lên "Nơi này cách ấm quá kém rồi! Đợi đã! Bọn họ chắc là không nghe được giọng của em chứ?"Tuy rằng sớm biết hiệu quả cách âm ở trong thôn là rất kém, nhưng không ngờ tới lại kém như vậy!Lê Nguyệt Uẩn chính là thời điểm mấu chốt, trực tiếng động thủ móc lên, Vu Tư Linh lại ngâm nga rên rỉ sau đó, thanh âm ở tầng lầu đối diện đột nhiên yên lặng vài giây, sau đó lại bộc phát ra thanh âm lớn hơn lúc nãy, như là muốn cùng các nàng thi đấu với Tư Linh "..."Trận chiến ai rên lớn người đó thắng đã chính thức bắt đầu!Nửa tiếng sau, bên kia rốt cuộc cũng dừng lại, Vu Tư Linh rầm rì hỏi "Chúng ta thắng rồi?""Ừ." Lê Nguyệt Uẩn nói, "Sinh lý của người nam kia không kéo dài được.""Vậy chúng ta tiếp tục bàn không?"" Bàn!"Hai người vừa muốn bắt đầu, đột nhiên nghe thấy cửa sổ ở nhà đối diện bị người khác kéo ra, ngay sau đó vang lên giọng của một người đàn ông "Nửa đêm nửa hôm, mấy người có thể không ngủ, thì để cho người khác ngủ chứ?"Nghe vậy, Lê Nguyệt Uẩn rời giường mặc quần áo vào xong, mở cửa sổ ra, nhàn nhã nói "Coi phim không được à?""..." Người đàn ông nương theo ánh sáng mà nhìn thấy gương mặt của Lê Nguyệt Uẩn, lập tức dùng bàn tay che che đậy đậy khuôn ngực trần của Nguyệt Uẩn xoay người muốn đi, người đàn ông kia lại gọi cô lại "Đợi đã."Lê Nguyệt Uẩn quay đầu lại nhìn, không kiên nhẫn mà nói "Chuyện gì?"Người đàn ông quay đầu lại nhìn phòng của mình, muốn nói lại thôi, nhỏ giọng hỏi "Phim gì vậy? Vẫn còn bản gốc chứ?"Lê Nguyệt Uẩn "Có, ba mươi tệ một bộ, năm mươi tệ hai bộ." "Quá mắc rồi, gian thương không có lương tâm gì cả!"Lê Nguyệt Uẩn "Kệ người ta.""Đợi đã!" Người đàn ông cắn răng nhẫn nhịn, "Tôi mua!"Vu Tư Linh ở trong phòng nghe được đoạn đối thoại, lại nhìn thấy Lê Nguyệt Uẩn đi vào, mở to hai mắt, dựng thẳng ngón tay cái lên "Chị thật sự là thiên tài thương nghiệp mà!" Trung tâm thành phố Tuyên Dương có rất nhiều tòa nhà cao ốc san sát nối tiếp người ăn mặc ngăn nắp đĩnh đạc đi nhan nhãn trên đường phố, những thứ xa xỉ thời thượng liếc mắt trên đường phố cũng thấy được ngay cả WC công cộng cũng tản ra mùi thơm của tiền khác với trung tâm thành phố chính là ở đây mặt ngoài nhìn thấy phồn vinh, nhưng vẫn còn có một ít tòa nhà thấp bé, phòng ốc kiến trúc chen chúc hỗn độn thậm chí có thể thò tay qua khung cửa sổ bắt tay với nhà kế nhỏ âm u ẩm ướt, không thấy được ánh mặt chỗ đó được gọi là —— thôn trong thành nơi này cư dân phần lớn là những người có mộng trở thành người thành phố, vẫn chưa có nền móng vững chắc nên chọn nơi này làm nơi dừng nay giữa trưa, thời tiết nóng chiếc Maserati màu đỏ sậm ngừng ở đầu ngõ, làm cư dân trong xóm cứ quanh đi quẩn lại nhìn nhìn cực kỳ hâm này, cửa xe mở ra, một cô gái tuổi trẻ xinh đẹp từ trên xe bước xuống, nhìn hẻm nhỏ dơ bẩn mọi thứ hổn loạn nhăn qua đường sôi nổi mà chẳng thể làm gì được ngoài xuýt xoa, thật là làm nam sinh trầm mặc, nữ sinh rơi lệ một gái đi vòng qua lên kia mở cửa xe, khó tin nói "Vu Tư Linh, cậu chắc chắn muốn ở lại chỗ này à?" "Đương nhiên." Bên trong truyền ra một giọng nói còn mang theo ý cười như nước suối gió mát, thấm nhân tâm qua đường không khỏi tò mò, cố gắn rướn cổ nhìn phía bên trong xe đầu tiên để vali xuống sau đó mới đặt hai chân bước lát sau, tất cả mọi người đều không dám hô hấp sợ lại làm kinh động đến vị mỹ nhân mới vừa gái này ước chừng hai mươi tuổi dáng vẻ xinh đẹp nhưng lại pha thêm chút thành xõa, hóa trang điểm nhẹ nhàng, một cái quần jean màu xám phối với áo sơ mi trắng đơn giản lại không có vẻ nhạt thể không thừa nhận bây giờ có gương mặt đẹp dáng người tốt thì có mặc cái bao tải cũng bưng lên tivi biệt là nụ cười trên mặt cô gái đó, gãi đúng chỗ ngứa, mi mắt cong cong nhìn về phía ngõ mặt trời dừng trên gương mặt nàng, lông mi nhỏ dài hơi hơi rung động, đôi mắt trăng non linh động có thần, mũi cao thẳng, môi mỏng mê điểm cười rộ lên còn có một đôi má lúm đồng cái nam sinh trong xóm liếc mắt nhìn nhau nhưng không ai dám lên trêu chọc Bọn họ biết rõ, cô gái xinh đẹp tuyệt trần này sẽ không đời nào chọn ao cá nhà bọn quá không khí xung quanh cô gái này không khiến cho người khác muốn tránh xa ngược lại làm người nhịn không được muốn tới gần chỉ vì muốn nhìn nụ cười nàng nhiều lúc các nam sinh do dự hết sức, đã có người lướt qua bọn họ chủ động tiến lên chào hỏi. "Mỹ nữ, muốn tới xem phòng sao?" Bà chủ nhà trọ tóc quăn phe phẩy cây quạt hương bồ hỏi."Không cần, chúng ta đã chọn được phòng rồi." Vu Tư Linh hướng nàng cười cười, quay đầu nhìn về phía Đào Thư Thư Cần mở cốp Tư Linh tiến lên hai người hợp lực khinh ra một cái túi da rắn, bên trong trướng phình người "???" Đây là muốn làm gì? Vu Tư Linh nhìn một vòng, thấy bên cạnh có một chiếc xe ba gác đang dừng chạy tới cùng người lái xe nói hai chú cao hứng đi tới khiêng lên túi da rắn ném vào xe ba bánh "Cô gái, muốn đi tới đâu." Vu Tư Linh chạy nhanh lôi kéo Đào Thư Cần đi qua bên này "Tôi dẫn đường cho ông." Một đám người hốt hoảng."Đám bạch phú mỹ tới đây làm gì?" "Trải nghiệm sinh hoạt?" "Xuống nông thôn giúp đỡ người nghèo?" "Không hiểu mấy người này định làm gì, kẻ có tiền thật biết chơi." Đi thẳng vào ngõ nhỏ đến ngã rẽ thứ nhất quẹo trái, tòa nhà đầu tiên chính là nơi Vu Tư Linh đúng ra là nàng cùng bạn gái Lê Nguyệt Uẩn cùng nhau ở lầu 4, không có thang máy, ánh sáng tạm thúc đem đồ vật để xuống xong liền chạy lấy người."Cậu thuê căn nhà tốn bao nhiêu tiền?" Đào Thư Cần đứng trong phòng đánh giá một vòng, tốn 15 giây đi từ ngoài đến nhà vệ quan kết tường còn rớt mấy mảng bám, giường cũng kiểu cũ phải ghép bộ phòng đều tản ra một mùi......!ừm, bần cùng."800, có phải rất tốt không." Vu Tư Linh mở cửa sổ, một lát sau lại đóng lại cửa sổ, nơi này không có không khí hay gió mát nào hết, cả cảnh vật cũng không ổn."Rất tiện nghi, căn này cũng chỉ tốn một bữa tiền cơm thôi." Đào Thư Cần đột nhiên cười, "Nếu như tớ nói với chú, trùm địa ốc biết cậu ở loại địa phương như thế này không biết biểu tình của chú như thế nào?" "Cậu ngàn vạn đừng nói!" Vu Tư Linh luôn mãi dặn dò, "Nhớ kỹ, tớ hiện tại là hộ nghèo!" "Nhớ kỹ mà." Đào Thư Cần hứa sẽ không méc ba nàng nhưng đối với chuyện này vẫn là cảm thấy khó người này nửa năm trước đột nhiên bắt đầu yêu đương vẫn cất giấu không chịu cho nàng gặp mặt người quả cuối tuần trước đột nhiên nói muốn cùng bạn gái cùng thuê nhà ở riêng nhờ nàng đưa tới giúp."Hôm nay có gặp được bạn gái cậu không? Không chơi kim ốc tàng kiều nữa?" Đào Thư Cần truy vấn, nếu không phải vì để nhìn thấy cô gái trong truyền thuyết kia nàng mới không bỏ một buổi học làm xe ôm đưa người đến đây đâu."Có thể, nàng cố ý dặn dò rằng cậu đã giúp tớ chuyển đồ nên muốn mời cậu ăn cơm." Vừa nói đến bạn gái, Vu Tư Linh lại cười như con khờ."Ăn cơm cũng được thôi, chỉ cần lúc ăn đừng dọn thêm một đống cơm chó là tốt lắm rồi, ok?" "Yên tâm đi, chúng tớ chưa bao giờ tú ân ái." Lời nói là nói như vậy, nhưng khóe miệng tươi cười Vu Tư Linh đã muốn ngoác đến tận mang tai."Thật không? Tớ không tin." Đào Thư Cần cười nói, "Bây giờ làm gì? Dọn dẹp đồ vật chút?" "Đúng vậy." Vu Tư Linh búng tay một cái "Bắt đầu thôi." Mở túi da rắn, Đào Thư Cần mới thấy rõ đồ vật bên trong, thiếu chút nữa trực tiếp ném ra vựa ve súc miệng tại cửa hàng đồng giá hai nguyên, dép lê và khăn lông năm đồng một món, lược một khối, khung gương hai khối......!Chậu rửa mặt vẫn là cái bằng thiết, màu trắng dưới đáy có một chữ "Hỉ"."Cái gì mà toàn là đồ cổ thế này." Đào Thư Cần trợn mắt há hốc mồm lấy từng món để ra ngoài "Có khi nào chút tớ móc ra được nước tiểu hồ ? luôn không?" "Ớ sao tớ lại quên nó được chứ!" Vu Tư Linh giống như thể hồ quán đỉnh, "Chút nữa đi cửa hàng đồng giá mười nguyên đào bảo bối tiếp"."......" Đào Thư Cần cả người đều đã tê rần, từ nhỏ cả hai nàng đều cùng nhau quẹo lựa ở mấy cửa hàng xa xỉ đã nói đổi tính liền đổi ngay à, còn muốn đại náo cửa hàng đồng giá cơ đấy?.Truyện chính ở TRU e t Đến tột cùng là vì cái gì! À, vì tình Tư Linh từng nói qua con người bạn gái nàng từ nhỏ lớn lên trong gia cảnh bần cùng cho nên rất có ý chí tiến thủ, còn ghét nhất những kẻ phú nhị đại ham ăn biếng làm lời này giống như niệm kinh chui vào đầu Vu Tư thế nàng quyết chí tự cường, giả nghèo còn ghét phú quý như thù địch trăm quả không nghĩ tới, Hai! Người! Trở! Thành! Người! Yêu! Mọi thứ đã thiết lập sẵn rồi, chỉ còn cách phóng lao phải theo lao."Đúng rồi, bạn gái cậu tên gì." Đào Thư Cần một bên hỗ trợ sắp xếp đồ dùng sinh hoạt, một bên Tư Linh "Lê Nguyệt sớm hiện ra, ánh trăng chất chứa với đêm mà tạm lạc." "Nàng khi nào mới về, đồ cần phải dọn nhiều vậy để một mình cậu sắp à?" Đào Thư Cần nói."Phải đi làm nữa chứ, công việc của nàng rất vội." Vu Tư Linh nói xong, liền thấy Đào Thư Cần đang cầm gói hàng chuyển phát nhanh nửa ngày cũng chưa xé mở, "Đưa cho tớ." Đào Thư Cần đưa cho Tư Linh trực tiếp bạo lực xé Thư Cần nhìn Vu Tư Linh khóe mắt muốn nứt ra, trốn ở một góc run bần bật "Cuộc sống này đã làm gì cậu rồi! Cậu có còn là gà con bé nhỏ Vu Tư Linh hồi xưa?" "Con người luôn muốn trưởng thành hơn." Vu Tư Linh tự hào nói, " Thật ra đây là do lão bà nhà tớ chỉ biết rất nhiều kĩ năng, bây giờ tớ có thể tự tin sống ngoài hoang đảo luôn ấy chứ." "Cậu làm tớ càng ngày càng tò mò bạn gái cậu là người thế nào đấy." "Nhân viên làm công thôi." Vu Tư Linh vô cùng tự hào, "Nàng dựa vào đôi tay cần lao, gánh vác trọng trách phục hưng tổ quốc, ngày đêm xây dựng tuyến đầu chứng kiến các tòa nhà cao ốc mọc lên dưới ánh ban tàn dừng ở đầu vai, nàng cũng chỉ sẽ nhẹ nhàng lau đi, lưu lại thành phố này một bóng dáng kiên cố đáng tin cậy." Đào Thư Cần sửng sốt vài giây "Cho nên nàng là?" Vu Tư Linh "Khuân gạch." Đào Thư Cần "......" Đào Thư Cần "Chỉ có vậy?!" "Đương nhiên không phải thế! Nàng mười tám loại võ nghệ đều biết hết đó!" Vu Tư Linh nói xong bổ sung nói, "Có khả năng trộn xi măng, trát thép, dán gạch men sứ nữa?" Đào Thư Cần "............." Đào Thư Cần hiện tại liền rất muốn gọi điện thoại cáo trạng với chú Vu! Vu Tư Linh tiếp tục quét dọn nghĩ đến mình chưa có gửi tin nhắn cho Lê Nguyệt Uẩn lập tức lấy di động gửi ngay một tin nhắn WeChat.【 Không phải 0】 Em đang dọn dẹp nhà, chị đi làm thế nào rồi? Bên kia không có trả lời ngay chắc là đối phương đang bận làm quá nàng cũng hiểu được lão bà phải làm việc rất vất lại thu thập một hồi di động mới kêu lên, là Lê Nguyệt Uẩn trả lời.【 Lão bà 】 Vất vả, tôi vẫn còn nổ lực làm nay gạch nóng đến phỏng tay, tôi sẽ tranh thủ 6 giờ đúng tan tầm.【 Không phải 0】 Lý vân long Ngươi con mẹ nó hôm nay cũng muốn nguyên khí tràn đầy "Nàng hẳn là 6 giờ rưỡi mới tới, chúng ta từ từ mà làm." Hai người đem phòng dọn dẹp đồ vật đều chỉnh tề, Vu Tư Linh lại dẫn nàng đi xuống sạp hàng dưới lầu đào hàng rẻ tiền cửa hàng quá hẹp hai người vào cùng không đủ chổ, Đào Thư Cần phải đứng bên ngoài chờ nhìn người bạn từ nhỏ đã được sủng ái giờ phải ở cái chỗ này sinh hoạt, nàng vô cùng đau nghĩ đến nàng có thể thích một người mà người ta chỉ là người khuân phải xem thường nghề này nhưng với thân phận là một người bạn từ bé nàng mong rằng đối tượng của bạn mình sẽ cho nàng một tương lai buổi tối gặp Lê Nguyệt Uẩn lại nói, nếu là người không đáng tin cậy nàng cũng chỉ có thể khuyên Vu Tư Linh về hôn dần dần buông xuống, Vu Tư Linh mang tất cả đồ vật mua được chạy lên phòng nhìn nhìn thời gian rất mau đến 6 giờ lắng Lê Nguyệt Uẩn lần đầu đến đây không tìm được nhà vì thế cùng Đào Thư Cần đi cửa thôn đợi ở trên đường, Vu Tư Linh đột nhiên sờ soạng đầu "Thiếu chút nữa quên mất! Buổi sáng vội vàng kẹp cái kẹp tóc này." Nói, nàng gỡ xuống một cái kẹp Tiffany nhét vào tay Đào Thư Cần "Cho cậu." Đào Thư Cần "......" Hai người ở giao lộ đợi một hồi, Đào Thư Cần nhìn nhìn thời gian 6 giờ 29 giây, nói "Có khi nào nàng đến trễ không?" "Sẽ không." Vu Tư Linh khoanh tay nhìn xung quanh, ý cười dịu dàng nói, "Tuy rằng công việc nàng nhiều nhưng mỗi khi hẹn đều rất đúng giờ." "Phải không?" Chỉ còn có một phút lúc Đào Thư Cần cúi đầu xem di động, Vu Tư Linh bên cạnh đột nhiên hưng phấn vỗ vỗ tay nàng "Nàng tới nàng tới!" Đào Thư Cần ngẩng đầu nhìn lại liền thấy phía trước có rất nhiều đám người ra tan làm ra về."Là người nào?" "Là người đang lái xe nhìn đặc biệt xinh đẹp á!" Vu Tư Linh chỉ vào phía trước nói. "Cậu nói gì tà quái vậy, tớ còn không biết cậu có thể nhìn thấy quỷ đó." "Cậu nói ai là quỷ?" Vu Tư Linh lạnh lùng Thư Cần đối với miệng làm động tác kéo khóa này, Vu Tư Linh chạy lên chặn một chiếc xe đạp ngay giữa Thư Cần chậm rì rì theo sau, thấy người ngồi trên xe đang xoa đầu Vu Tư Linh, nhìn dáng vẻ còn cao hơn Vu Tư Linh không ít, không hổ là khuân đến gần đã nghe thấy Vu Tư Linh cười khanh khách, sau đó quay đầu lại nói "Đúng rồi, A Lê, đây là bạn từ nhỏ của tớ Đào Thư Cần." Đào Thư Cần lập tức tiến lên, cái người vẫn luôn đưa lưng về phía nàng đột nhiên quay đầu cười nhạt "Xin chào, quả đào, Linh Linh thường xuyên nhắc tới cậu, rốt cuộc cũng được gặp mặt chính thức." Đào Thư Cần "!!!" Đẹp đến hít thở không thông, trẫm cần hộ giá! Giá trị nhan sắc đỉnh cao vậy sao có thể đi khuân gạch? Là bởi vì ước mơ sao? Là bởi vì tình yêu sao?! "Xin chào, tớ cũng đã nghe kể về cậu con nhỏ này còn nói cả nhủ danh của tớ cho cậu biết hả, ngại quá." Đào Thư Cần cười cười, lần nữa nhìn trên dưới đánh giá đối Nguyệt Uẩn ăn mặc một bộ đồng phục lao động liền thân, tay áo xăn đến khuỷu tay làm lộ ra cánh tay trắng nõn mảnh khảnh, đai lưng phác hoạ vòng eo nàng mảnh khảnh nhưng bả vai thực thẳng, là dáng người vai vuông góc người người hâm cột kiểu đuôi ngựa thấp, bên tai tự nhiên buông xuống vài sợi tóc lộ ra khuôn mặt hoàn ra không phải là lớp makeup, mũi cao thẳng, tổng hợp ngũ quan nhìn có chút thâm thúy, một đôi mắt phượng đuôi mắt thượng chọn, khi cười như đang tán tỉnh lúc giận càng hiện uy như không nhìn thấy chiếc xe đạp phía sau còn buộc túi nilon, Đào Thư Cần thậm chí cảm thấy với nhan sắc này gia nhập giới giải trí tương lai còn có thể cướp mất miếng ăn của Vu Tư Linh luôn ấy chứ."Hành lý chị mang theo ở đây sao?" Vu Tư Linh vỗ vỗ túi nilon."Ừm, đồ dùng không nhiều lắm, còn thiếu cái gì sau này chúng ta mua từ từ." Lê Nguyệt Uẩn người vừa nói vừa cười đi về nhà, tựa hồ hoàn toàn quên mất phía sau còn có một con cẩu độc chiếc xe đạp dưới lầu, Lê Nguyệt Uẩn gỡ túi nilon xuống vác lên vai."Nhìn đi, đây là lão bà của tớ." Vu Tư Linh bước chậm lại hai bước trộm ghé vào Đào Thư Cần bên tai nói, "Có đủ "ngon" không hả?" Đào Thư Cần gian nan nhảy ra một chữ "Ngon." "Linh Linh, các em đi trước đi." Vu Tư Linh nói "Em đi phía sau giúp chị nâng túi." "Không cần, đều là chút đồ vật nhẹ nhàng." Lê Nguyệt Uẩn đứng tránh đường, Vu Tư Linh không nói gì nữa lôi kéo Đào Thư Cần đi lên dẫn vừa đi hai bước đột nhiên nghe thấy mặt một tiếng vang vô cùng lớn trên cầu thang đều có vẻ phá lệ dọa Thư Cần trực tiếp bị dọa quay đầu nhìn lại, ngốc thấy Lê Nguyệt Uẩn trên vai khiêng bao tải, một chân đạp lên một cái vỏ chai nước khoáng đã bị người ta vứt Thư Cần "......?" Lê Nguyệt Uẩn vừa cúi đầu Vu Tư Linh liền vô cùng thuần thục mà đi lại nhặt lên cái chai bị đạp bẹp, hướng nàng dựng cái ngón tay cái "Bỏ vào thùng màu xanh lục bảo vệ môi trường." Lê Nguyệt Uẩn "Cần kiệm quản gia." Hai người liếc nhau, cho nhau mấy cái liếc mắt thưởng thức trong ánh mắt tràn ngập tình Thư Cần "............" WTF???. Văn ánCô cảm thấy bạn gái của mình không chỗ nào là không tốt, không chỗ nào không khuôn mặt kìa, mỹ mạo kinh người, dáng người càng là quyến rũ, dụ hoặc, đúng chuẩn đồng hồ cát, đường cong mê người, tính tình thì ôn nhu dịu dàng, lại luôn săn sóc người khác, tâm tư tỉ mỉ tinh là bạn gái của mình điều kiện khó khăn, bởi vậy nên có chút căm ghét, hiểu sai về nhà Linh thầm thở dài trong lòng, bởi vì cô chính là phú nhị đại chân chính, hàng thật giá thật nha!Thế là Vu phú nhị đại Tư Linh không thể không che giấu thân phận, ngụy trang người nghèo, mỗi ngày cùng Lê Nguyệt Uẩn vào chợ trả giá, tùy thời chuẩn bị bao nilon nhặt vỏ chai rỗng bảo vệ môi trường, buổi tối ra ngoài bày quầy hàng bán ngoài vỉa hè, một chậu nước rửa mặt rửa chân hướng WC...... Thật là tình yêu xóm nghèo xinh đẹp tuyệt vời T^TLà một sinh viên năm ba khoa nghệ thuật biểu diễn, Vu Tư Linh tỏ vẻ đời này kỹ thuật diễn của nàng đều dùng hết lên người bạn gái mìnhNhưng mà ngày nọ, cha ra lệnh nàng đi xem mắt với người quen đã hợp tác thân này không thể được! Trong nhà còn có kiều thê cô bé lọ lem, nàng là sẽ không đáp ứng!Nàng tự mình chạy tới hiện trường xem mắt, hy vọng đối phương biết khó mà lui, nhưng mà người ngồi đối diện một thân tây trang cả người tràn ngập mùi tiền tài...... Lạnh nhạt lại xa cách thế mà lại là Lê Nguyệt Uẩn, chuyện này là như thế nào??? Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Mỗi Ngày Đều Giả Nghèo của tác giả Kiển Kinh Lạc. Nhìn khuôn mặt kìa, mỹ mạo kinh người, dáng người càng là quyến rũ, dụ hoặc, đúng chuẩn đồng hồ cát, đường cong mê người, tính tình thì ôn nhu dịu dàng, lại luôn săn sóc người khác, tâm tư tỉ mỉ tinh là bạn gái của mình điều kiện khó khăn, bởi vậy nên có chút căm ghét, hiểu sai về nhà Linh thầm thở dài trong lòng, bởi vì cô chính là phú nhị đại chân chính, hàng thật giá thật nha!Thế là Vu phú nhị đại Tư Linh không thể không che giấu thân phận, ngụy trang người nghèo, mỗi ngày cùng Lê Nguyệt Uẩn vào chợ trả giá, tùy thời chuẩn bị bao nilon nhặt vỏ chai rỗng bảo vệ môi trường, buổi tối ra ngoài bày quầy hàng bán ngoài vỉa hè, một chậu nước rửa mặt rửa chân hướng WC...... Thật là tình yêu xóm nghèo xinh đẹp tuyệt vời T^TLà một sinh viên năm ba khoa nghệ thuật biểu diễn, Vu Tư Linh tỏ vẻ đời này kỹ thuật diễn của nàng đều dùng hết lên người bạn gái mìnhNhưng mà ngày nọ, cha ra lệnh nàng đi xem mắt với người quen đã hợp tác thân cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như Tùy Hứng hay Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

vợ tôi mỗi ngày đều giả nghèo