vợ là bác sĩ phu nhân

UEFA Champions League - Cúp C1: Giải đấu dành cho những đội bóng mạnh bậc nhất Châu Âu, đặc biệt là các trận cầu vào chung kết của các những đội bóng hàng đầu châu Khi xem trực tiếp đá banh trên XemBD Live, những lợi ích bạn nhận được sẽ rất nhiều Tổng thống Nga và người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ bày tỏ nhận định về cục diện thế giới trong khuôn khổ CICA. Phái viên Hàn-Nhật phụ trách vấn đề hòa bình và an ninh trên bán đảo Triều Tiên nhất trí thúc đẩy các nỗ lực chung nhằm phi hạt nhân hóa bán đảo. Dịch Covid-19 đã khiến hơn 3.000 trường hợp y bác sĩ nhiễm hoặc nghi nhiễm virus trong quá trình chữa trị cho bệnh nhân. Những ngày gần đây, cộng đồng mạng càng đau xót hơn khi biết tin bác sĩ 29 tuổi qua đời vì chống dịch Covid-19, để lại người vợ sắp cưới đang mang thai. Vợ tôi tên là Hoàng Thị Phương (34 tuổi) cũng tốt nghiệp chuyên ngành chăn nuôi thú y. Cùng ngành nên vợ tôi luôn có sự thấu hiểu và chia sẻ, chúng tôi hỗ trợ lẫn nhau rất nhiều trong công việc. Đỉnh điểm mới đây khi cãi vã, Hải đã giết vợ, sau đó phi tang xác xuống sông và bỏ trốn. Thông tin mới nhất vụ việc đối tượng Triệu Văn Hải (SN 1976) là nghi phạm ra tay giết vợ là chị Đặng Thị Hiếu (SN 1988) tại căn nhà ở tổ 13, phường Sông Hiến (TP Cao Bằng lirik lagu titanic my heart will go on terjemahan. Màn đêm buông xuống, thành phố T chìm trong bóng đèn mờ ảo. Tiếng còi của chiếc xe cấp cứu vang lên inh ỏi, làm tăng thêm sự hỗn loạn và náo nhiệt giữa khung cảnh đêm khuya trong thành màn đêm, với đông đúc những chiếc xe qua lại, chiếc xe cấp cứu len lỏi, lao nhanh đến bệnh viện, sau vài phút, chiếc xe đó dừng lại trước cửa đại sảnh của bệnh viện, ngay lập tức các nhân viên y tá từ trong xe hối hả di chuyển chiếc băng ca ra chiếc băng ca là một người phụ nữ khoảng chừng hai mươi bảy tuổi đang nằm bất động, sắc mặt xanh xao, làn da nhợt nhạt, người khác nhìn vào người phụ nữ này không khỏi lo lắng, hoảng sợ. Những nhân viên y tá này nhanh chóng di chuyển chiếc băng ca đến phòng cấp cứu và đợi bác sĩ đến.........."Bác sĩ Lộ...bác sĩ Lộ..."Lộ Khiết kết thúc ca làm việc sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô chậm rãi đi bộ trên hành lang đang định ra về thì nghe thấy tiếng của Tiểu Vũ gọi mình xối Khiết xoa xoa cổ tay, nghe Tiểu Vũ gọi, cô dừng chân, quay người lại thì bắt gặp ngay khuôn mặt hoảng loạn, lo lắng của cậu, Lộ Khiết nhíu mày nhìn cậu ta rồi nói "Có chuyện gì vậy? Tiểu Vũ."Thấy Tiểu Vũ thở hổn hển, cô cười cười vỗ vai cậu"Chuyện gì mà trông cậu gấp gáp vậy?""Bác sĩ Lộ...có một bệnh nhân mang thai được tám tuần tuổi, bị xuất huyết não hiện giờ đang đợi ở phòng cấp cứu."Lộ Khiết nghe xong Tiểu Vũ nói, cô liền thay đổi sắc mặt trở nên nghiêm túc, cô vội vã quay người lại nhanh chóng bước tới phòng cấp cứu, vừa đi cô vừa nói"Bị bất tỉnh khi nào?""Cách đây khoảng ba mươi phút."Cô đưa tay lên xem đồng hồ rồi bước chân nhanh hơn......Đến phòng cấp cứu, cô chăm chú quan sát sắc mặt của người phụ nữ, quay người về hướng Tiểu Vũ, cô hỏi"Đã chụp CT chưa?""Rồi ạ!" Tiểu Vũ gấp rút, gật đầu trả lời."Còn khoa phụ sản đã tới chưa?""Họ đang chuẩn bị tới."Lộ Khiết không hỏi gì nữa, cô nhanh nhẹn lấy chiếc đèn Bocca từ trong túi áo ra và lần lượt soi vào hai mắt của người phụ nữ này, cô nhíu mày vẻ mặt không hài lòng"Tình trạng bây giờ không ổn, cần phải mổ gấp. Tiểu Vũ gọi khoa gây mê, chuẩn bị phòng phẫu thuật.""Vâng." Từ trước tới giờ Tiểu Vũ luôn biết tác phong làm việc của Lộ Khiết, nên ở với cô làm việc gì cũng nhanh nhẹn, kể cả hành động lẫn trong lời ra khỏi phòng cấp cứu và chuẩn bị tới phòng chuẩn bị đồ phẫu thuật, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi đến ba mươi hai tuổi chạy nhanh đến nắm lấy cánh tay của cô, sắc mặt vừa sợ hãi vừa lo lắng đến xanh xao, anh ta nói với giọng khẩn cầu, van xin"Bác sĩ, bác sĩ...làm ơn hãy cứu vợ tôi, xin cô hãy cứu cô ấy..."Lộ Khiết nhìn vẻ mặt ấy của người chồng, cô hít lấy hơi rồi vỗ nhẹ lên cánh tay của anh ta"Anh yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để mẹ con cô ấy được an toàn, còn bây giờ anh hãy đi làm thủ tục kí cam kết mổ cho cô ấy đi!"Nói xong, Lộ Khiết lập tức đi nhanh đến phòng thay đồ, rồi tới phòng rửa tay, sát khuẩn để vệ sinh sạch sẽ trước khi bắt đầu mổ. Sau khi đã chuẩn bị gọn gàng, xong xuôi tất cả mọi thứ, cô cùng Tiểu Vũ và một số ekip mổ khác tiến vào phòng phẫu thuật để bắt đầu ca Vũ đi theo sau cô, thật sự cậu rất khâm phục cô gái này, Lộ Khiết đã làm việc từ sáng cho tới tối, đã nhận không biết bao ca mổ trong ngày, không ngừng nghỉ làm việc, nếu là người khác thì đã bị kiệt sức cho tới chết rồi. Nhưng cô gái này lại hoàn toàn khác, cơ thể đã nhỏ bé lại làm nhiều việc mà không hề than mệt một chút nào, là bởi vì cô là một người mạnh mẽ và luôn có tình yêu thương người vài phút chuẩn bị cho bệnh nhân về phần da đầu và vị trí rạch mổ. Lộ Khiết bắt tay vào công việc của gian cũng dần dần trôi qua, không khí căng thẳng cũng dần bao phủ lấy toàn bộ căn phòng. Về ca phẫu thuật này quả thật là rất khó, rất nguy hiểm thế nên bác sĩ mổ chính phải vô cùng chăm chút, tỉ mỉ từng hành động cũng như đo lường thời gian trong quá trình thực hiện ca mổ, để không xảy ra sơ xuất gì, vả lại người bệnh nhân này còn đang mang thai cho nên Lộ Khiết phải rất cẩn thận nếu không cả mẹ lẫn con đều sẽ gặp nguy kẹp động mạch bị phình ra khỏi não để không bị vỡ và không gây xuất huyết lần hai trong quá trình làm phẫu thuật, Lộ Khiết nhanh nhẹn từ trí não cho tới hành động, từ từ đưa dụng cụ trên tay tới vị trí động mạch bị phình và nhẹ nhàng lấy nó một hồi, ca phẫu thuật kết thúc với sự thành công viên mãn, động mạch được lấy ra an toàn, ngay cả những mũi khâu Lộ Khiết cũng thực hiện vô cùng tỉ khi kết thúc ca phẫu thuật, người phụ nữ được di chuyển đến khoa phụ sản để kiểm tra tình hình sức khỏe của thai ra khỏi phòng phẫu thuật, Lộ Khiết chăm chú nhìn bóng lưng người đàn ông lúc nãy đang nắm chặt lòng bàn tay người phụ nữ đó, khuôn mặt anh ta đã đỡ lo lắng hơn vài phần, cô chợt mỉm cười, anh ta quả thật rất chung tình, là một người đàn ông rất tốt, cô gái ấy quả là có phúc. Cô bất giác suy nghĩ về bản thân rằng liệu sau này bản thân mình có thể kiếm được một người đàn ông như vậy không nữa?!Lộ Khiết lắc lắc đầu để không nghĩ nhiều nữa, cô bước đến phòng rửa tay, vệ sinh lại. Tiểu Vũ đứng kế bên với gương mặt tươi tắn, hết mực khen ngợi cô."Bác sĩ Lộ, chị giỏi thật đấy, hôm nay chị lại lập kỷ lục mới nữa rồi, ca này phải nói là rất nguy hiểm và rất khó nhưng chị lại giải quyết trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, em thật sự khâm phục chị lắm đấy!"Lộ Khiết nhếch cười, đưa tay tắt vòi sen rồi lấy khăn nhẹ nhàng lau sạch nước trên tay, nhìn Tiểu Vũ từ tốn giải thích"Bệnh nhân là thai phụ, nếu như ca phẫu thuật kéo dài thêm thời gian, thứ nhất động mạch dễ vỡ ảnh hưởng đến người mẹ, thứ hai dù có lấy động mạch ra thành công thì người mẹ cũng bị ảnh hưởng bởi thai nhi...nói tới đây cậu hiểu rồi chứ?"Nghe những lời Lộ Khiết vừa nói, Tiểu Vũ gật đầu lia mỉm cười nhìn Tiểu Vũ rồi rời đi ra ngoài. Tiểu Vũ tắt nước nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, cậu chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu"Chị ấy lúc nào cũng nói lý lẽ, không bao giờ chị ấy tự công nhận năng lực của mình là tốt cả."Vừa nghĩ vừa cười cười, rồi sau đó cậu cũng nhanh chóng lau tay rồi đi ra thể khẳng định rằng, Lộ Khiết là một con người hoàn hảo từ trong ra ngoài. Cô là một bác sĩ đa khoa, chuyên rất nhiều ngành khác nhau nhưng chỉ chọn khoa thần kinh là khoa chính. Sỡ dĩ cô chọn chuyên khoa này là vì lúc trước mẹ cô mất vì lý do vô cớ. Năm ấy cô nhớ kĩ rằng, mẹ cô chỉ bị tai biếng nhẹ do ảnh hưởng bởi trung ương thần kinh, chỉ cần một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi là có thể cứu được mẹ cô, nhưng tại sao mẹ cô mất vì lý do tử vong chứ? Cộng với việc, người mổ chính là là người có tiếng tăm ở bệnh viện. Đây chính là lý do cô thắc mắc bấy lâu nay. Cô bước vào nơi này là để tìm ra toàn bộ sự thật năm đó, phần khác vì cô muốn cứu người bằng chính năng lực của khoa này, mọi người thường gọi cô là "nữ hoàng kim cương", à không phải, là cả cái bệnh viện này mới không chỉ là một vị bác sĩ tài giỏi được mọi người ngưỡng ngộ mà còn là một mỹ nữ biết bao chàng trai theo đuổi, khuôn mặt trắng trẻo kèm theo sắc đẹp trời ban, cộng thêm thân hình quyến rũ, tuy cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai nhưng điện nước đều đầy đủ, chỗ nào cần to thì to, chỗ nào cần nhỏ thì Khiết là con người có lòng nhiệt huyết cao, yêu nghề, luôn đưa tính mạng người khác lên hàng đầu. Tư thế và hành động của cô luôn khiến mọi người phải khâm phục. Tuy tuổi tác của cô còn nhỏ nhưng kỹ năng đã hơn hẳn các bậc tiền thường nhiều lần lập kĩ luật về thời gian phẫu thuật, từ khi về đây cô chưa từng thất bại lần nào, cô được mọi người tin tưởng và được đề cử lên làm trưởng cô tuy dễ gần nhưng cực kỳ nghiêm khắc, cô trước giờ luôn công tư phân minh, việc nào ra việc nấy, trong giờ làm việc tuyệt nhiên không được sử dụng điện thoại, nói chuyện bàn tán, xôn xao hay là bất cứ lý do nào khác. Cô đã từng nói"Khoa thần kinh là bộ phận trung ương thần kinh điều khiển tất cả hành động của con người, vì vậy mọi người cần phải cẩn thẩn trong từng cử chỉ của mình, đặc biệt phải đưa tính mạng của người khác lên hàng đầu." Tác giả Jini NgọcThể loại Ngôn Tình, Truyện NgượcGiới thiệuTình yêu làm gì có thể nào trường tồn, thế nào cũng sẽ kết thúc mà Doanh Thần cho rằng tình cảm vốn không vững và cực kì mông lung, nhưng sau khi gặp cô gái ấy, anh lại thay cảm thấy tình yêu vẫn rất đẹp và anh tin rằng tình cảm có thể thật sự dài lâu nếu cả hai cùng cố đến một ngày...Cô khiến anh đau thấu tim...Một nhát dao..Mọi thứ chấm cả kết thúc tại đây."Là anh đã phản bội tôi trước!"Cô - một cô gái mạnh mẽ, tàn nhẫn...Cô chính thức công bố trước mặt mọi người, tặng anh một nhát dao, mà khiến cả đời này anh cũng không bao giờ - một con người tàn khốc, ác độc, cay nghiệt, ngông cuồng...rộng lớn như vũ trụ, trấn áp cả hành tinh này. Yêu đối với anh là gì? Chỉ có hận, chỉ có đau khổ!Đối với Tư Cảnh Nam và Hàn Dương Phong, Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, nếu hai người họ bề ngoài lẫn thâm tâm đều tàn nhẫn như nhau thì với Bạch Doanh Thần, anh luôn vui vẻ, tươi cười trong mọi tình huống, nhưng cái nụ cười ấy vui vẻ bao nhiêu thì bên trong thâm độc và tàn nhẫn bấy nhiêu."Đường Hân, Bạch Doanh Thần trước kia đã chết dưới nhát dao của cô rồi, bây giờ người đứng trước mặt cô đây là một Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, vốn không quen biết cô." Sáng hôm sau, Tư Cảnh Nam tỉnh dậy đã không thấy cô đâu, anh xoa nhẹ ấn đường, ngồi dậy đi rửa mặt rồi mới bước xuống thơm từ trong căn phòng bếp lan tỏa ra, loảng thoảng bay vào khứu giác nhạy bén của anh. Tư Cảnh Nam nhẹ nhàng mở cửa thì nhìn thấy cô đang dọn thức ăn lên Khiết nhìn anh, nở một nụ cười ôn nhu"Anh tỉnh rồi sao? Em có chuẩn bị một ít canh giải rượu, anh uống đi cho nóng."Lộ Khiết nói xong thì quay người lại gian bếp và tiếp tục nấu nướng, bỗng một bàn tay ôm lấy eo cô từ phía sau, giọng anh khàn khàn cất lên"Người giúp việc đâu hết rồi, sao em lại làm thế này?""Em cho họ nghỉ một buổi rồi, sáng hôm nay em muốn tự tay làm bữa sáng cho anh." Lộ Khiết cong môi cười nhẹ, cô đặt đôi đũa đang cầm trên tay xuống rồi xoay người, đẩy anh đi tới bàn ăn"Anh uống canh này đi, em sẽ mang bữa sáng tới cho anh.""Được rồi." Tư Cảnh Nam cười nhẹ, nhìn Lộ Khiết quay đi rồi cầm chén canh lên uống khi anh đã uống xong canh, Lộ Khiết liền mang vài món điểm tâm đặt lên bàn. Lướt nhìn một lượt, Tư Cảnh Nam chợt cau mày rồi nhìn lên cô"Lộ Khiết.""Hả?" Lộ Khiết tròn mắt nhìn anh."Ăn như vậy làm sao mà no." Tư Cảnh Nam chắp lưỡi no sao? Lộ Khiết nghĩ thầm rồi lại bối rối, rõ ràng trước đây anh không có ăn sáng, nếu có ăn thì chỉ ăn một ít. Nhưng bây giờ, cô làm tận tới ba món thế này mà anh lại bảo là ăn không no. Cau mày suy nghĩ một lát thì mới biết ý định của anh, cô nheo mắt phì cười rồi đánh vào vai anh một cái"Anh lại suy nghĩ linh tinh gì nữa đấy?"Tư Cảnh Nam kéo cô ngồi lên đùi mình, mỉm cười khen ngợi"Em đúng là hiểu ý anh.""Thôi, em không đùa với anh nữa, sáng nay em còn phải đến bệnh viện.""Đến bệnh viện? Sao lại sớm thế?" Tư Cảnh Nam cau mày hỏi."Lúc trước, em từng nộp đơn xin nghỉ việc nên bây giờ muốn trở lại làm thì phải làm lại chu trình, sẽ mất khá nhiều thời gian ấy. Nên làm càng sớm càng tốt." Cô vừa nói vừa đứng dậy khỏi người anh."Hưm...vậy được, nhưng trước khi đi em phải nên có biểu hiện gì đó chứ?"Nghe như vậy, Lộ Khiết nhếch môi cười nhẹ sau đó cúi xuống hôn lên má của anh một cái."Như vậy vẫn chưa đủ." Tư Cảnh Nam lắc đầu Khiết dở khóc dở cười nhìn anh, đây rĩ ràng là anh đang chọc ghẹo cô mà. Lộ Khiết nhướng mày"Vậy anh nhắm mắt lại đi!"Nghe có vẻ thích thú, anh theo lời cô liền nhắm mắt lại, mỉm cười mong chờ nụ hôn sâu thẳm từ cô. Nhưng khi anh vừa nhắm mắt lại, Lộ Khiết đã tận dụng thời cơ, cô nhìn anh cười đắc ý, cầm lấy hộp đựng thức ăn đã chuẩn bị sẵn rồi rón rén đi nhanh ra cảm thấy hơi lâu, Lộ Khiết cô ấy làm gì vậy? Không chờ được nữa, Tư Cảnh Nam liền mở mắt ra thì không thấy cô đâu cả. Không ngờ anh lại bị lừa thế này. Tư Cảnh Nam xoa xoa cằm, đưa ánh mắt nham hiểm nhìn theo hướng đi của Lộ Khiết, vẽ trên khuôn mặt điển trai một nụ cười bí ẩn.......Bệnh viện Liên đến khoa ngoại thần kinh, Lộ Khiết gật đầu thay cho lời chào hỏi với mọi người, cô dần dần bước đến phòng chụp X\-Quang, nhìn ai nấy cũng đều ôm đầu, xoa xoa, kêu la đau nhức. Cũng hên là bệnh viện có đội ngũ bác sĩ đến thực tập nên đa phần đảm nhiệm một số ca mổ. Vì vậy, họ mới có thời gian để nghỉ ngơi rồi than trời trách đất thế này đây. Nếu không thì làm sao mà họ có thể làm việc với tinh thần thế này được?"Bác sĩ Lộ.""Bác sĩ Lộ."Mọi người ở trong đó nhìn thấy cô bước vào thì liền cất tiếng chào hỏi. Lộ Khiết cười nhẹ, cô đem chiếc hộp đặt lên bàn rồi rót ra chén đưa cho từng người"Giải rượu đấy, còn nóng, mọi người uống đi!""Woaa, bác sĩ Lộ, chị tốt thật." Tiểu Vũ nhận lấy chén canh, hít lấy hương thơm rồi không ngớt lời khen ngợi."Phiền bác sĩ Lộ thật, lúc nào mọi người uống rượu cũng phải nhờ bác sĩ Lộ chuẩn bị thế này." Bác sĩ Minh cầm lấy chén canh, khách khí nói."Không sao đâu, dù sao làm cái này cũng không tốn thời gian gì mấy." Nói xong, cô nhìn sang hai người con gái đứng cạnh nhau, nhẹ giọng cất tiếng"Hạ Ngân, An Tuyết, hai người cũng uống đi!""Vâng, cảm ơn bác sĩ Lộ."Trạch Tịnh Thần từ ngoài mở cửa bước vào, anh đi tới gần cô rồi đưa cho cô một tập hồ sơ màu vàng"Bác sĩ Lộ, đây là hồ sơ của cô, tôi đã giúp cô chuẩn bị hết rồi, bây giờ chỉ việc điền đủ thông tin rồi nộp lên là được.""À, cảm ơn anh rất nhiều.""Không cần đâu, giúp được cô là tôi vui rồi." Trạch Tịnh Thần cười nhẹ, đưa ánh mắt chứa đựng vô số tình cảm âm thầm nhìn cô. Lộ Khiết chớp chớp mắt vài cái rồi né đi ánh mắt ấy của anh, sau đó cô cười cười, ngập ngừng nói"Vậy, anh ở đây với mọi người đi, tôi đi trước."Trạch Tịnh Thần gật đầu, nhìn theo bóng dáng cô mà lòng nặng trĩu, anh không mong điều gì chỉ mong cô hạnh phúc là đủ rồi. Chuyện tình cảm ấy mà, phức tạp lắm. Nó phải bắt nguồn từ hai phía, anh thì chỉ đơn phương thôi nhưng anh không hối hận, được gặp cô và làm việc chung với cô cũng là một hạnh phúc lớn đối với anh rồi. Cô là một người tốt, cô xứng đáng có được một cuộc sống như vậy. Anh thì không sánh được với Tư Cảnh Nam nên phải lùi một bước nhường việc bảo vệ cô cho Tư Cảnh Nam, mặc dù trong lòng anh lúc nào cũng nuối tiếc. Trạch Tịnh Thần khẽ mỉm cười, khuôn mặt điển trai bỗng điểm vài tia buồn bã, anh cố giấu đi cảm xúc của mình rồi quay sang làm việc với mọi khi điền đủ thông tin, Lộ Khiết nộp nó lên văn phòng và được viện trưởng phê duyệt ngay, ông ta ngồi trước bàn trà trong phòng làm việc của mình, nhìn cô đang ngồi đối diện, cất giọng cười khách khí nói"Bác sĩ Lộ, thật vui vì cô đã trở lại, bây giờ cô có thể vào làm luôn rồi, vị trí của cô tôi vẫn giữ nguyên nên cô không phải lo.""Viện trưởng không cần làm như vậy đâu, không phải hiện giờ bác sĩ Trạch vẫn đảm nhiệm rất tốt sao?""Thật ra, bác sĩ Trạch đã đề nghị chuyện này.""Tại sao vậy?" Lộ Khiết khó hiểu, nghiêng nhẹ đầu hỏi viện trưởng."Là chuyện bác sĩ Trạch sắp trở về Ý rồi nên không thể làm trưởng khoa được nữa."Lộ Khiết vốn không nhiều chuyện nên khi viện trưởng nói như vậy cô chỉ gật đầu rồi suy nghĩ trong chốc lát rồi cũng rời đi. Chuyện Trạch Tịnh Thần đột ngột sang Ý như vậy, nếu có thời gian thì cô cũng tâm sự với anh....Hàn căn phòng làm việc, Hàn Dương Phong ngồi trên ghế sofa đối diện là cha nuôi của mặt Lão Lâm lúc nào cũng tỏ ra đáng sợ và nguy hiểm cực độ, cộng thêm vết sẹo dài trên mặt ông ta càng làm nổi bật hơn sự hung tợn của ông ta. Đôi tay thô ráp của ông ta đặt lên chiếc gậy mà ông ta vẫn thường dùng để nâng đỡ từng bước đi của ông ta, cây gậy được làm bằng loại gỗ thượng hạnh, phần nắm được điêu khắc thành hình dạng của cái đầu lâu, trông rất nổi bật. Ánh mắt ông ta độc đoán và háo hức nhìn Hàn Dương Phong."Con còn định kéo dài đến bao giờ nữa?"Trước giờ, Hàn Dương Phong hành động rất kín đáo, thường thì chỉ nhếch một nụ cười vừa thâm sâu vừa bí ẩn, chứa đựng không biết bao nhiêu thủ đoạn khó lường trước được. Điểm này của anh rất giống với Tư Cảnh Nam. Và bây giờ cũng vậy, anh nhếch cười nhìn Lão Lâm"Con đã có kế hoạch của mình rồi, trong khoảng thời gian sau, cha cứ yên tâm mà chờ tin vui, con sẽ khiến cho hắn, thân bại danh liệt, khiến cho kẻ đã sát hại gia đình của con phải chết không toàn thây." Hàn Dương Phong xiết chặt tay, từng lời nói một tựa như con dao sắc bén đâm toạc vào hư không khiến Lão Lâm đôi chút rùng mình lo sợ."Được, ta sẽ chờ con. Nhưng con nên nhớ, việc càng xong nhanh thì càng tốt, con cũng biết sau khi trả thù cho gia đình con xong thì nên làm gì tiếp theo rồi chứ?""Con hiểu rồi, thưa cha."Khóe môi thâm hiểm của Lâm Khương khẽ nhếch lên, trong đầu ẩn chứa suy nghĩ"Mọi chuyện rồi sẽ càng thêm rắc rối. Tư Vũ mày thấy không, hai đứa con của mày đang tàn sát lẫn nhau, có trách cũng là trách bản thân mày đã cướp mất tất cả của tao."Một tên vệ sĩ mặc âu phục đen lịch sự gõ cửa xin vào. Lão Lâm nghe thấy liền cao giọng"Vào đi!"Cánh cửa mở ra, tên vệ sĩ bước tới, cúi đầu chào một cách cung kính"Hàn thiếu, lão gia.""Có việc gì?" Lão Lâm nghiêm mặt, nhíu mày nhìn tên vệ sĩ rồi nói."Có một bưu kiện gửi tới cho ông." Têm vệ sĩ cầm một phong bì màu vàng đưa ra trước mặt Lão tấm bưu kiện trên tay tên vệ sĩ, Lão Lâm nhíu mày chặt hơn, ông ta thắc mắc liền cầm lấy rồi nhìn đến tên người gửi, ông ta tròn mắt rồi nhanh chóng gập nó lại giống như sợ sẽ bị người khác nhìn thấy. Lão Lâm ra hiệu cho tên vệ sĩ ra ngoài, một mực không muốn mở ra xem vì khi đã biết người gửi tới la ai. Ông ta nhìn Hàn Dương Phong, nhướng mày gật đầu"Được rồi, con đi làm việc của con đi.""Vâng." Hàn Dương Phong nói xong thì đứng dậy rời ra ngoài. Nhẹ khép cửa lại, Hàn Dương Phong hé mắt nhìn vào khe cửa thì thấy Lâm Khương đang mở chiếc phong bì ấy ra, anh vốn không quan tâm gì nhiều nên đã đóng cửa lại rồi rời vào thư phòng làm việc của mình, Hàn Dương Phong châm lửa lên đầu thuốc rồi hít lấy một hơi, ánh mắt nhìn lên bức tranh tứ bình được trang bị trên tường. Khói thuốc được phả ra, bay nghi ngút lên không trung, khói thuốc dày đặc che đi lấy một phần suy tư trên nét mặt trời ban phòng đột ngột bị ai đấy mở ra, Hàn Dương Phong vẫn đứng yên không động tĩnh gì, đến khi người ấy cất tiếng nói thì ánh mắt anh mới đảo động."Hàn thiếu." Phi Dạ cất tiếng nói."Kế hoạch chuẩn bị thế nào rồi?" Hàn Dương Phong lãnh đạm nói."Đều ổn thỏa cả rồi, hai tiếng tới sẽ có cuộc gặp mặt với chị Tứ Quý bên Trịnh gia, chị ta nói muốn nhờ Hàn thiếu vài chuyện." Phi Dạ nhìn bóng lưng cao ráo của Hàn Dương Phong đều giọng cất tiếng."Được rồi, nói với chị ta, tôi sẽ tới đúng giờ.""Vâng." Phi Dạ nói xong thì cúi đầu chào rồi rời đi.....Trong căn phòng, Lão Lâm từ từ mở tấm thư ra, lướt mắt đọc kỹ lưỡng từng dòng chữ trên đó, chợt sắc mặt ông ta thay đổi từ bình thường trở nên kinh ngạc rồi tới sợ hãi. Ông ta tức giận, xé tờ giấy thành từng mảnh vụn rồi ném lên không trung, như thế vẫn không hả giận được, ông ta thẳng tay dùng cây gậy của mình hất hết những thứ trên bàn xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh, nằm rải rác trên sàn đá hoa Lâm tức đến đỏ mặt, hít thở không thông, trống ngực đập phập phồng, trong đầu ông ta bây giờ là một mớ hỗn tạp, không cách nào phân tách ra được, đôi tay ông ta run run cầm lấy cây gậy, khóe môi mấp máy phát ra những câu nói ngắt quãng"Hắn ta nhất định phải làm vậy sao?"Rốt cuộc người đó là ai và đã viết những gì mà lại khiến Lão Lâm lo sợ như vậy? Dường như hắn ta có thế lực rất lớn, còn Lão Lâm thì phụ thuộc vào hắn rất nhiều. Không biết giải thích thế nào nhưng khẳng định được một điều hắn ta không phải dạng vừa. Bạn đang đọc truyện Đoạn Tình Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân III của tác giả Jini Ngọc. Anh cảm thấy tình yêu vẫn rất đẹp và anh tin rằng tình cảm có thể thật sự dài lâu nếu cả hai cùng cố đến một ngày...Cô khiến anh đau thấu tim...Một nhát dao..Mọi thứ chấm cả kết thúc tại đây."Là anh đã phản bội tôi trước!"Cô - một cô gái mạnh mẽ, tàn nhẫn...Cô chính thức công bố trước mặt mọi người, tặng anh một nhát dao, mà khiến cả đời này anh cũng không bao giờ - một con người tàn khốc, ác độc, cay nghiệt, ngông cuồng...rộng lớn như vũ trụ, trấn áp cả hành tinh này. Yêu đối với anh là gì? Chỉ có hận, chỉ có đau khổ!Đối với Tư Cảnh Nam và Hàn Dương Phong, Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, nếu hai người họ bề ngoài lẫn thâm tâm đều tàn nhẫn như nhau thì với Bạch Doanh Thần, anh luôn vui vẻ, tươi cười trong mọi tình huống, nhưng cái nụ cười ấy vui vẻ bao nhiêu thì bên trong thâm độc và tàn nhẫn bấy nhiêu."Đường Hân, Bạch Doanh Thần trước kia đã chết dưới nhát dao của cô rồi, bây giờ người đứng trước mặt cô đây là một Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, vốn không quen biết cô."Nếu yêu thích Jini Ngọc, bạn có thể đọc thêm Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân hay Vợ Ơi! Anh Đây Này! Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân II. Cuộc sống vợ chồng sau hôn nhân của họ quả thực rất tốt. Tư Cảnh Nam sau khi lấy cô, tính tình dần thay đổi hẳn ra, anh ít cáu gắt hơn, ít nghiêm khắc hơn, dành thời gian cho vợ nhiều hơn. Điều này khiến mọi người trong nhà cảm thấy vô cùng hợp lý nhưng mà cũng lạ lẫm, Tư Cảnh Nam đột ngột thay đổi như vậy không hiểu vì sao càng làm cho mọi người thấy sợ hơn, nhưng ai cũng gắng gượng chịu đựng và tập làm ngày hôm nay, Lộ Khiết đến bệnh viện khá sớm, cũng chỉ vì Trạch Tịnh Thần chuẩn bị rời đi nên muốn đến tiễn anh. Đứng trước mặt mọi người, Trạch Tịnh Thần không biết nói lời nào ngoài câu tạm biệt ngắn ngủi"Rất vui vì thời gian qua được làm việc chung với mọi người."Sau đó là cái ôm chào tạm của anh dành cho mọi người, đến cuối cùng, anh đứng trước mặt Lộ Khiết, chỉ mỉm cười vì anh biết Lộ Khiết đã có chồng rồi mà vả lại ai mà biết khi anh dùng cái ôm ấy, Tư Cảnh Nam sẽ nổi điên thế nào nữa, nên Lộ Khiết lại rất nhiệt tình, thấy như vậy cô liền hiểu ra nhưng cô vốn không nghĩ nhiều vì cô biết tình cảm của mình. Lập trường của cô đối với người đàn ông khác ngoài bạn thì chẳng còn mối quan hệ nào thân thiết nào cả. Lộ Khiết cười, chủ động dang tay, tiến tới ôm lấy Trạch Tịnh Thần"Chúng ta mãi là bạn tốt." Cô ôn tồn nói"Anh sẽ quay về chứ?"Trạch Tịnh Thần buông cô ra, cười thân thiện"Tất nhiên."Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, nhìn mọi người, anh nói"Đến giờ rồi, tôi đi trước, hẹn gặp lại mọi người.""Vâng, chào bác sĩ Trạch.""Chào bác sĩ Trạch."Tiểu Vũ, bác sĩ Minh lần lượt nói. Nhìn bóng lưng Trạch Tịnh Thần nhanh chóng khuất dần, Tiểu Vũ buồn bã, âu sầu nói"Bác sĩ Trạch đi rồi, buồn thật."Sau đó, cậu quay sang nhìn mọi người cười cười"Nhưng vẫn còn bác sĩ Lộ, nếu không, tôi buồn chết mất."Lộ Khiết phì cười"Cậu tới đây là để làm việc hay là để mua vui.""Không có, không có. Tất nhiên là làm việc rồi!""Thôi được rồi, tới giờ làm rồi, chúng ta vào thôi." Lộ Khiết quay lưng, vẫy tay với hai người kia rồi bước vào trong ngang hàng với Lộ Khiết, bác sĩ Minh quay đầu nhìn cô hỏi"Bác sĩ Lộ, hôm nay cô có ca mổ không?""Có chứ!" Lộ Khiết bước vào thang máy, nhấn nút lên tầng hai mươi, thản nhiên nói với bác sĩ Minh"Anh có việc gì sao?""À, tôi muốn mời cô một bữa thôi!""Hả? Sao lại mời tôi?""Vì chuyện của Hạ Ngân lúc trước, tôi chưa có cơ hội để nói cảm ơn cô một tiếng."Lộ Khiết cười cười"Đó là bổn phận của một người làm bác sĩ như tôi, anh không cần phải nói thế.""Nhưng tôi vẫn cảm thấy nên cảm ơn cô một tiếng, cô nhất định phải ăn cơm tôi mời đấy!"Lộ Khiết không còn cách nào ngoài vui vẻ gật đầu"Được, được.""Bác sĩ Minh, em cũng muốn đi ăn chung với anh." Tiểu Vũ hớn hở sĩ Minh chép miệng"Tôi nhớ, ai đó lúc sáng có nói với tôi rằng sẽ tự tay làm thịt Đông Pha kèm cơm trắng, trang trí theo kiểu lãng mạn gì đó, cho người nào đó. Mới lúc sáng, còn nói là anh sẽ ăn chung với em." Bác sĩ Minh bĩu môi nói như đang ám chỉ Tiểu Vũ, sau đó anh cười, khoác tay lên vai Tiểu Vũ"Vậy được rồi, trưa nay tôi đi chung với cậu."Nghe anh nói vậy, Tiểu Vũ cảm thấy nhột nhột, làm lơ những câu nói ấy của anh, cậu quay sang hướng Lộ Khiết nhướng mày nói"Thôi, hai người đi đi, em đột nhiên nhớ ra còn nhiều việc chưa giải quyết, em đi trước.""Đinh." Tiếng chuông trong thang máy phát ra, cửa thang máy mở ở tầng hai mươi, Tiểu Vũ nói xong thì chạy mất sĩ Minh nhíu mày, vẫy tay gọi Tiểu Vũ lại"Ể, ể...mới lúc nãy đòi đi cơ mà, trưa nghỉ ngơi, bận gì chứ?""Anh không hiểu đâu." Tiếng Tiểu Vũ vọng lại làm anh và Lộ Khiết phải bật cười. Lộ Khiết chậm rãi bước ra"Tôi đi kiểm tra bệnh nhân trước.""Vậy hẹn gặp lại bác sĩ Lộ sau."............................Tập đoàn Tư tầng tám mươi, Tân Trạch vội vã tông cửa vào phòng làm việc của Tư Cảnh Nam"Lão đại, không hay rồi!"Tư Cảnh Nam hắng giọng một cái, Tân Trạch hiểu ra liền mím môi. Đây là Tư Nam mà, anh quên mất. Anh đóng cửa lại, nhanh nhẹn chạy đến trước bàn làm việc của Tư Cảnh Nam."Không hay rồi!" Tân Trạch bộ dạng gấp rút, nhíu mày Cảnh Nam vẫn chăm chú nhìn vào những hàng chữ trong tập tài liệu, anh không nhìn Tân Trạch, cất giọng thư thản nói"Có chuyện gì? Nói đi!"Tân Trạch hít một hơi thật sâu"Lão đại à không, Tư tổng, anh phải thật bình tĩnh khi nghe tôi nói, nhất định không được kích động."Thái độ của Tư Cảnh Nam vẫn dửng dưng, anh từ tốn cất giọng"Có gì thì nói nhanh đi, cậu dài dòng từ khi nào vậy?""Tư tổng, tôi vừa thấy thiếu phu nhân ôm cái tên Trạch Tịnh Thần kia." Tân Trạch nhắm mắt, nói một rồi Tân Trạch ơi! Cậu hại chết vị bác sĩ phu nhân của anh ấy rồi!Mà khoan, có gì đâu phải sợ, đây chỉ là cái ôm xã giao giữa bạn bè thôi mà. Nhưng mà tính khí Tân Trạch lại thật thà, chân thành. Cho nên tính mách lẻo lại cực kỳ cao. Vì vậy, hôm nay khi đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện, tận mắt thấy thiếu phu nhân bị người con trai khác ôm như vậy, anh không chần chừ mà chạy đến nói với lão đại Cảnh Nam nghe xong thì sầm mặt lại, dừng tất cả hành động hiện tại của mình, anh tháo chiếc kính gọng trắng xuống rồi liếc nhìn Tân Trạch không sợ thái độ này của lão đại mình một chút nào vì anh quá quen rồi, vả lại còn cười hì hì vì niềm vui"Nhưng lão đại yên tâm, tên đó đã đi nước ngoài rồi!"Tư Cảnh Nam không màng đến Tân Trạch, tiếp tục làm việc nhưng cứ nghe Tân Trạch lảm nhảm bên tai xuống cũng cảm thấy thật phiền phức. Anh đặt tài liệu xuống bàn, đứng dậy đi tới quầy rượu, rót một ly để Trạch theo sau, nói"Lão đại, anh nóng lắm hả? Sao mới sáng lại uống rượu thế này? Anh đang bực mình à? Lão đại, anh bớt giận đi." Tân Trạch ngừng một lúc để quan sát sắc mặt của Tư Cảnh Nam, anh tròn mắt, nhíu mày khó hiểu"Ể? Lão đại, sao trông anh bình thường vậy? Anh không ghen sao?"Tư Cảnh Nam không tức vì ghen mà tức vì mấy câu nói này của Tân Trạch, đầu anh như sắp bốc khói, quay sang liếc nhìn Tân Trạch"Cậu nhảm đủ chưa?""Nhưng lão đại...""Có phải cậu ế đến mức phát điên rồi không?""Ài! Lão đại lại thế nữa rồi!" Tân Trạch thở dài lên tiếng."Thế là thế nào?" Tư Cảnh Nam nhếch môi Trạch im lặng, nói không lại người đàn ông này, cách tốt nhất là im lặng."Để tôi nghĩ thử xem, có nên cho cậu quản lý hộp đêm bên Thái Lan hay không đây, có khi cậu qua bên đó rồi khi về lại đi đưa theo bạn gái để ra mắt thì sao?"Tân Trạch cắn chặt môi, mặt mày tái xanh"Lão đại, tôi sai rồi!"Còn nhớ một năm trước, Tư Cảnh Nam và Tân Trạch qua bên Thái Lan để gặp đối tác làm ăn bên đó. Địa điểm là ở BangKok, một hộp đêm vô cùng náo nhiệt, xung quanh là những cô gái xinh đẹp, mắt to, mũi cao, môi đỏ mọng lướt nhìn Tư Cảnh Nam bằng ánh mắt thèm thuồng cũng chỉ vì vẻ ngoài của anh quá quý việc hai bên đã bàn xong từ trước và bây giờ chỉ là một cuộc vui chơi bình thường cô gái xinh đẹp, cao ráo, bước tự tin bước tới bên Tư Cảnh Nam, anh cười quay sang nói với mấy cô gái, ý là từ chối. Ông trùm kia, không nói gì chỉ cười cười, buông lời khuyên nhủ cô gái"Em gái cũng đừng buồn, cậu ấy bị dị ứng với phụ nữ."Cô gái đó không nói gì, chỉ "hừ" lạnh rồi quay đi, được giữa chừng lại bị Tư Cảnh Nam gọi ngược lại"Tôi không thích nhưng...." anh chỉ tay về phía sau, đúng ngay vị trí Tân Trạch đang đứng"Cậu ta thì thích đấy."Lão đại, anh hại chết tôi rồi!Cô gái đó nhìn theo hướng chỉ, cảm giác như bị điện giật vừa mới xẹt qua, khóe môi cô gái cong lên. Còn Tân Trạch thì khỏi nói, lúc ấy anh tròn mắt nhìn, chạy không được nên hôm đó đã bị "ăn sạch" hoàn toàn chỉ sau một đêm. Còn cô gái ấy thì cứ bám theo anh suốt, cô ấy nói cô ấy yêu anh nhưng mà anh đều năm lần bảy lượt từ chối"Tôi xin cô đấy, đừng có ám tôi nữa." Nhưng cô gái đó đâu dễ dàng làm tới đây, Tân Trạch lại tái xanh mặt mày, lau mồ hôi đang rơi nhễ nhãi trên trán"Lão đại, tôi thật sự biết sai rồi!"Điện thoại trong túi Tân Trạch đột nhiên vang lên, Tân Trạch lấy nó ra, thấy hàng số lạ, mày anh chợt nhíu lại, anh quay sang hướng khác để nghe, một giọng nói bằng tiếng Trung không mấy thành thạo vang lên"Này Tân Trạch, anh lại đổi số nữa à? Nói cho anh biết, anh không thoát được em đâu."Tân Trạch mếu máo"Tôi xin cô đấy,đừng bám theo tôi nữa.""Kệ anh, em sang Trung Quốc rồi, anh chờ đấy!"Tư Cảnh Nam cười cười, cuộn tay che miệng ho vài tiếng, rồi quay sang nói với Tân Trạch"Tôi không ghen vì tôi tin cô ấy, biết chưa hả?"Tân Trạch nhắm mắt gật đầu lia lịa, rồi không còn mặt mũi nào mà chạy thẳng ra chai rượu nhẹ nhàng trên giá, Tư Cảnh Nam uống cạn ly rượu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vô định, môi cong cong mỉm cười, nhưng khó có thể nhìn vạng tối, Tân Trạch đón Lộ Khiết về biệt thự. Cô xuống xe rồi chạy tới ôm lấy cổ anh, rồi nhẹ nhàng hôn môi"Nhớ anh quá đi!"Tư Cảnh Nam nhịn cười, trong lòng vui không xuể nhưng ánh mắt ở ngoài vẫn coi như chưa xảy ra chuyện gì. Anh hắng giọng một cái nhìn Tân Trạch, thấy Tân Trạch đang nhìn mình, anh dùng ánh mắt ra lệnh cho Tân Trạch lui Trạch đi ra, anh hận đời! Đi đâu cũng ăn phải cẩu lương cả, ở vườn hoa thì gặp Lôi Duật và Lạc Phi Vân còn bên trong này thì là hai vợ chồng nhà này. Anh lại than trời trách đất"Bao giờ con mới có người yêu đây?"Nhưng thật ra, anh vẫn luôn có người theo đuổi mà anh vẫn không chịu nhận đấy thôi........Thay một bộ đồ khác, Lộ Khiết đem tài liệu sang thư phòng để làm việc chung với anh. Dáng vẻ lúc nghiêm túc của anh khi làm việc đúng thật lạnh những cuốn sách xuống bàn, Lộ Khiết kéo ghế ngồi xuống, chốc lát lại nhìn sang Tư Cảnh Nam."Sao anh ấy không để ý mình?" Lộ Khiết nghĩ thầm. Cô chả hiểu chuyện gì nữa, anh ấy giống như là đang giận cô thì phải? Hay là do bận công việc?Cô suy nghĩ vẩn vơ rồi cố tình ho "khụ" một tiếng. Tiếp theo là hắng giọng"E...hèm."Hai ba lần. Anh vẫn không bận nhìn cô một lần này là thật, cô ho giòn vài tiếng, tay ôm cổ khó Cảnh Nam cuối cùng cũng đau lòng, anh tháo kính đặt xuống bàn, vội vàng đứng dậy rót một cốc nước rồi đem tới cho cô, lo lắng không kìm lòng mà thốt lên một câu"Có đau không?""Không." Lộ Khiết mỉm cười lắc đầu, cầm lấy cốc lại lặng lẽ quay đi, trở lại bàn làm, thái độ vẫn như lúc ban đầu. Lộ Khiết tức muốn bốc khói, Tư Cảnh Nam, anh lại dám lạnh nhạt với em!Lộ Khiết thu dọn đống sách trên bàn làm việc, đứng dậy rồi ôm sách ra ngoài, khóe môi cô dần cong lên, nhìn Tư Cảnh Nam ở khóe mắt"Để xem anh giận em được bao lâu."Cánh cửa phòng khép lại, Tư Cảnh Nam cắn môi, sờ cằm suy nghĩ"Có hơi quá không ta, chọc cô ấy một xíu không tới nổi giận chứ?"...Hai tiếng Cảnh Nam từ trong phòng tắm bước ra, trên người mặc một bộ bathrobe màu xám nhạt dài qua gối. Tay vò vò mái tóc đang ướt. Mới mở cửa ra, thì anh đã bị một ai đó kéo đi rồi áp sát anh vào Cảnh Nam chợt mở tròn mắt nhìn cô, cô ấy đang..."quyến rũ" mình ư? Quả thực, ý của cô cũng là như vậy?Tay cô chắn ngang vai anh, ép sát anh vào tường, dáng người cao tráo, trắng trẻo diện trên người một bộ đồ ngủ màu đen, tone màu sẫm càng làm nổi bật thêm làn da trắng trẻo của Cảnh Nam trong phút chốc cứng đờ người, mở tròn mắt chăm chú nhìn nói êm ái, vẻ ngoài khiêu ngợi vang lên"Ông xã, tối anh chưa ăn gì đúng không, vậy anh có đói không...có muốn ăn em không?"Lộ Khiết nhón chân, áp sát môi mình vào môi anh, thì thầm cất Tư Cảnh Nam chợt lạnh ngắt, hôm nay cô ấy ăn nhầm cái gì vậy? Sao lại nói những lời như vậy? Anh không ngờ những lời nói này lại xuất phát từ miệng của cô. Nhưng phải công nhận một điều, vẻ đẹp quyến rũ này, anh không thể cưỡng lại Cảnh Nam nhếch môi cười, anh ôm eo cô xoay một trăm tám mươi độ, cô liền ở tư thế bị động, anh cuối xuống ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ òa vào người cô tạo cô cảm giác dễ chịu."Em có biết mình đang đùa với lửa không?"Giữa không gian yên tĩnh, giọng nói của anh càng trở nên mê hoặc."Nếu vậy em tình nguyện bị thiêu rụi."Anh nheo mắt hài lòng nhìn cô, tay siết chặt eo cô, áp sát cô vào người mình, cúi xuống hôn nhẹ nhàng, sau đó lại cau mày chất vấn"Em có biết, em ôm người khác rất khiến anh không vui không?"Thì ra là chuyện này mà anh ấy lơ mình. Hiểu ra vấn đề, cô liền cặn kẽ giải thích"Anh đúng thật là, em đã là vợ của anh rồi mà, anh còn lo gì nữa, cái ôm đó chỉ xem như là tình bạn thôi."Anh hiểu, tất nhiên anh hiểu nhưng chỉ muốn đùa cô một chút không trách anh, ghen là một biểu hiện của tình yêu, cô biết rằng anh yêu cô nên mới có biểu hiện như Cảnh Nam mỉm cười, cất giọng đầy mưu đồ"Vừa nãy em hỏi anh có đói không đúng không?""Hả?""Bây giờ anh đói rồi!" Nói xong, anh bế ngang người cô rồi đi tới phía giường, không kịp để cô biện này cô lại bị động nữa rồi. Không phải là cô chưa từng chủ động mà mỗi lần chủ động lại bị biến thành bị động lúc nào không hay."Tân Trạch, ngày mai anh chết với tôi." Lộ Khiết mắng Cảnh Nam với tay tắt chiếc đèn trong phòng, bây giờ khung cảnh bên trong chỉ là một màu đen tối với những giọng nói khúc khích phát ra từ phía nào đó đang túc trực ở khuôn viên liền nhảy mũi hai cái liên tiếp. Cứ ngỡ là cô gái người Thái đó, anh lau lau khóe mũi. "Phiền phức, đúng thật phiền phức...giờ không cần người yêu nữa."

vợ là bác sĩ phu nhân