vợ cóc của hoàng tử ếch

Tử vi ngày 15/10/2022 của 12 cung hoàng đạo: Kim Ngưu muốn có đột phá, Nhân Mã may mắn (Công chúa và chàng Ếch): Vẻ ngoài của Tiana cùng dấu ấn má lúm đặc biệt thực tế được các nhà sản xuất yêu cầu làm giống với nữ diễn viên Anika Noni Rose. Những nhà sản xuất cho Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 9 /10 trên tổng số 5 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Hạ Nhiễm Tuyết. Mn · 38 phút trước. Trong TÁI SINH TRỞ LẠI : TA TRỞ THÀNH ĐỘC Y THÁI TỬ PHI CHAP 6. tuy vẫn là mô típ cũ nhưng đọc thì vẫn cuốn. Lưu Li Hạ · 40 phút trước. Trong TRÊU GHẸO HOÀNG THÚC : CÔNG CHÚA ĐẠI NHÂN KHÔNG DỄ CHẠY VẬY ĐÂU CHAP 7. tội anh [Meme 18] LyHuynh · 51 phút trước. Trong TRÊU GHẸO HOÀNG THÚC : CÔNG CHÚA 12. Ếch đực Darwin sinh con bởi miệng. Loài ếch này vẫn đẻ trứng như bình thường, bé đực sau đó sẽ nuốt trứng của nó vào bụng, ấp trứng vào dạ dày trong tối thiểu 6 tuần, trứng vẫn nở thành nòng nọc. Sau đó, con đực đang nôn chúng ra qua đường miệng của mình. Cô cho biết con ếch chỉ mất khoảng hai phút để ăn hết rắn. "Con ếch dùng cả hai tay để nhét rắn vào miệng", Thompson nói. "Sau cùng, nó chỉ ngồi đó, thở nặng nhọc như vừa tập thể dục. Khi tôi nhìn kĩ hơn, tôi vẫn thấy đầu của con rắn động đậy trong bụng ếch lirik lagu titanic my heart will go on terjemahan. Điều hướng bài viết 17 thoughts on “Vợ cóc của hoàng tử ếch – Hạ Nhiễm Tuyết – Hoàn” Chào bạn. Bạn ơi cho mình hỏi khi nào mới có chương mới của Vơ cóc của Ht ếch z bạn À. Một tuần mình sẽ up khoảng 4-5 chương mới. Tại mình còn mấy truyện đang làm cùng lúc, nên rảnh lúc nào up lúc đó thôi. Bạn ghé qua thường xuyên nhé!Yêu quá. bạn có đăng lên face kg bạn để dễ theo dõi , Mình không đăng face. Page của mình chỉ đăng bài chọn lọc thôi. Cuối cùng cũng đọc xong truyện. Truyện hay lắm bạn ạ. Cảm ơn đã edit. Mình sẽ ủng hộ chủ nhà dài dài 😘😘😘 Cảm ơn nàng nhé! Sao quyển 3 từ chương 7-14 đọc không được v Hai phần từ 7-14 và từ 14-22 là mình dẫn link từ trang wattpad của các bạn khác. Hiện tại trang wattpad bị lỗi hay sao ấy, không vào được luôn. Nếu 2-3 ngày nữa vẫn không vào được thì Amber sẽ tự edit các chương này thay vì dẫn link. Cảm ơn bạn đã ủng hộ. Anyway, cuối tuần này là thế nào Amber cũng giải quyết nhé cho bạn nhé! Nàng ơi, lại đọc được rồi đó. Cam on em làm tiep truyen nhé 😍 Truyện này đọc hay, mà bị bỏ lâu lắm luôn chẳng ai thèm làm tiếp. May giờ hoàn rồi. Mình có thể đăng trên Facebook kg Cảm ơn bạn đã ủng hộ, bạn có thể share link truyện trên facebook. Còn đăng từng chương thì không nên. – Cám ơn bạn! Tryện này mìh đọc từ hồi sih viên đến c6-q3 k dịch nữa, nên mìh cũg qên tên tr lun. Hôm nay chợt nhớ lại, tìm kiếm vs từ khóa nữ chíh nhặt rác’ thì vô đc đây! ^^ Cám ơn bạn đã bỏ côg dịch tiếp ạ! Ký ức 1 thời…2zz Uh, cuốn này Amber cũng đọc lâu lắc rồi. Lúc quyết định làm web này là nhớ ra để làm tiếp. Cám ơn bạn đã dịch tiếp để truyện được hoàn. Trả lời Ủng hộ Rừng Hổ PháchMong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể 1. Chuyển khoản tới Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank. 2. Chuyển qua Momo qua link 3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel Chân thành cảm ơn! Rừng Hổ PháchLịch Phiên ngoại về Dương Nhạc Không phân biệt nổi ba cục cưng Bên ngoài khách sạn nơi làm lễ đầy tháng, Lí Chấn Ân nhìn thoáng qua ba đứa trẻ được người của Đường gia ôm trong lòng, mỗi người ôm một đứa rồi nhưng vẫn không ngừng tranh đoạt. Ánh mắt ông có chút hồng, sau đó xoay người từng bước rời đi. Chỉ cần Lí gia có huyết mạch để lại là tốt rồi, ông cũng không có mặt mũi đi quấy rầy. Bởi vì những đứa trẻ kia coi ông là người xa lạ, thực sự như người xa lạ. Lưng ông cũng còng xuống, giống như già đi mười mấy tuổi. Người bên trong vẫn cười nói, mọi người đều muốn cướp ôm ba đứa nhỏ càng lớn càng đáng yêu này, quả thực cứ muốn ôm mãi không buông tay, may mắn là có đến ba đứa chứ không người Đường gia chắc đánh nhau mỗi ngày. Hơn một năm sau, Dương Nhạc mang theo một đầu tóc ngắn ra tù, cô nhìn lại nhà tù phía sau thật đúng là không muốn quay lại. Cô đã ở đây bốn năm, lý ra không có nhiều như vậy nhưng bởi vì một kẻ mà cô rất chán ghét đang ở trong đó nên cô mới lưu lại. Đúng rồi, con nhỏ đó là Lí Nhiên, hiện tại số hiệu của cô ta chính là 38, không biết Đường Mặc Vũ có phải cố ý hay không mà nữ nhân kia hiện tại đúng là tam bát. Cô đem con nhỏ đó chỉnh đến kêu cha gọi mẹ, còn cô thì không phải chịu khổ gì. Không biết cái tên Thiệu Khải kia có thân phận gì mà chỉ mọi lỗi lầm nàng lam sai đều được người ta mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Đò của cô cũng không có gì nhiều, mà tất cả đều vác trên lưng, sau đó cô hít một hơi thở nhẹ nhõm trong lành bên ngoài. “A, mình đã ra ngoài, tự do vạn tuế.” Cô hét thật to, hét xong thì thấy thần thanh khí sảng, thoải mái vô cùng. “Nhạc Nhạc,” từ rất xa, cô liền nghe được giọng nói quen thuộc, mắt không khỏi nóng lên. Ngẩng đầu lên cô liền thấy được một cô gái đứng không xa, tóc đã dài, làn da vẫn trắng nõn như trước, dáng người cũng không có gì thay đổi mà vẫn y hệt như lúc trước. “Nhạc Nhạc, hoan nghênh về nhà. . .” Cô hướng Dương Nhạc vẫy tay, Dương Nhạc vội vàng chạy qua. “Lạc Tuyết, mình rốt cục ra rồi, mình tự do rồi. . . Có thể tự do chạy, cũng có thể tự do hô hấp,” mà bên cạnh Lạc Tuyết có một người đàn ông đang mỉm cười với cô. Đó là chồng của Lạc Tuyết, Đường Mặc Vũ, một nam nhân vô cùng tốt, anh hiện giờ là nhân vật truyền kỳ của thành phố X, là một người chồng, một người cha tốt. Dương Nhạc hít từng ngụm khí tự do bên ngoài. Thật tốt. Cô và Lạc Tuyết nhìn nhau cười, đều nhìn thấy trong mắt đối phương một loại nhận thức chung, cái nơi phía sau lưng kia, các cô sẽ không vào nữa, mà cái thế giới đó cũng đã cách các cô rất xa. Đường Mặc Vũ đứng ở phía sau Lạc Tuyết, vươn tay ôm eo cô. “Vũ, cám ơn,” Lạc Tuyết đem cả người dựa vào người anh, lại nở nụ cười với Dương Nhạc. Hoan nghênh về nhà, Nhạc Nhạc. “Linh…” Một tiếng chuông báo thứ thật lớn vang lên, nữ nhân trên giường đột nhiên theo trong chăn bò ra, mái tóc rối tung, giống cái chuồng gà. “Sao trễ thế này rồi, mình còn chưa ngủ a,” cô nàng tóm lấy mái tóc lộn xộn đã dài đến vai của mình. Nhưng hiện tại cô lại chỉ muốn một kéo cắt phăng mớ tóc này, phiền chết đi được. Cô lại sờ sờ tóc rồi mới không tình nguyện xuống giường, rửa mặt đánh răng. Trong gương là một nữ nhân trông như đồ điên, ánh mắt hồng hồng, tóc tai rối bù, không ai nghĩ được đây lại là vị nữ thư ký đáng sợ của chủ tịch tập đoàn Đường Thị. Cô mặc quần áo rồi lại đeo mắt kính. Học vài năm với Lạc Tuyết, tài năng của cô liền bị chồng của Lạc Tuyết đào ra, hiện tại cô thật đáng thương phải đi làm trâu ngựa cho người khác, ai bảo cô thiếu nợ người ta nên không thể không bán mình vào công ty chứ. Nàng mở cửa, lại nhìn thoáng qua căn phòng nhỏ của mình, thật tốt, đây chính là nhà cô, cô muốn làm gì thì làm. “Chủ tịch, 4h anh có cuộc họp,” cô đứng thẳng tắp như người máy, không ngừng báo cáo lịch trình với Đường Mặc Vũ. Từ lúc làm ba ba, Đường Mặc Vũ so với trước kia đã ôn hòa rất nhiều, nhưng đối với người ở bên ngoài thì anh vẫn bày ra bộ dáng chớ lại gần. Chỉ có cô biết, nam nhân này căn bản là mâu thuẫn, đối với lão bà thì ngàn y trăm thuận, đương nhiên còn có ba đứa nhóc đáng yêu kia nữa. “Ân,” Đường Mặc Vũ gật đầu, “Cô đi trước an bài cuộc họp, thông báo cho các bộ phận đến họp,” Đường Mặc Vũ cấp tốc mở tài liệu trong tay ra, trầm giọng phân phó. “Vâng thưa chủ tịch,” Dương Nhạc đẩy gọng kính, cái kính này khiến cô trông già dặn hơn chút, kỳ thực bốn năm cô ngồi trong tù đã là cả tuổi trẻ của cô rồi, lúc cô ra ngoài thì cũng chỉ có một người, cứ thế mà sống cũng tốt. Đường Mặc Vũ rất hào phóng với cô, cho tiền lương cao, về sau già đi cô cũng có ba đứa con nuôi chăm sóc trước lúc lâm chung, vậy thì còn sợ cái gì. “Dương Nhạc.” Đường Mặc Vũ đột nhiên mở miệng. “Ân.” Hoàn hồn lại, cô nhìn ông chủ lớn của mình. “Lạc Tuyết bảo cô buổi tối tới nhà ăn cơm.” Đường Mặc Vũ cười nói, quả nhiên chỉ cần nghĩ đến Lạc Tuyết, anh liền có khuôn mặt ôn nhu đó, một chút uy nghiêm đều không có. “Được,” Dương Nhạc gật đầu, xoay người rời đi. Buổi tối hôm đó, cô ấn chuông cửa Đường gia, người trong nhà này đối xử với cô rất tốt, không bởi vì cô đã từng ngồi tù mà ghét bỏ cô. Đường ba hiện giờ đã được điều làm tỉnh trưởng nhưng công việc cũng không nhiều nên ông vẫn có thể ở nhà, mà ông cũng luyến tiếc ba cái bảo bối trong nhà. Cửa mở ra, đứng ở cửa là một đứa nhỏ khoảng ba tuổi. “Mẹ nuôi.” Giọng nói ngọt ngào đáng yêu khiến tâm Dương Nhạc liền nhũn ra, cô cúi thắt lưng ôm đứa nhỏ vào lòng, “Tiểu Hâm thực ngoan.” Mà đứa nhỏ há miệng thở dốc, không nói gì, chỉ dùng hai mắt thật lớn nhìn chằm chằm Dương Nhạc. “Mẹ nuôi, con mới là Tiểu Hâm.” Một đứa nhỏ cười giống thiên sứ đi ra, hắn cũng đi một đôi dép lê có hình con chó trong phim hoạt hình, ánh mắt cười như hình trăng non kia thật sự rất đẹp. “Không phải Tiểu Hâm sao?” Dương Nhạc lại nhìn thoáng qua đứa nhỏ ôm trong lòng, ba đứa này lớn lên giống nhau như đúc. “Nga, thực xin lỗi, Tiểu Vũ, mẹ nuôi sai lầm rồi.” “Mẹ nuôi. . . Tiểu Vũ ở trong này.” Trên sofa có một đứa nhỏ đang dụi mắt, ở rtong lòng ông nội lại tiếp tục ngủ. Mà đứa nhỏ ở trong lòng cô đã có chút nho nhỏ tức giận. “Nga, hóa ra là Tiểu thành tựu, thực xin lỗi, các con giống nhau quá,” Dương Nhạc xoa xoa đầu có chút đau, thật sự không có biện pháp gì để phân biệt ba đứa trẻ. Bộ dạng giống nhau không nói, ngay cả giọng nói cũng giống làm cho người khác không thể phân biệt được. Phiên ngoại về Dương Nhạc Hóa ra là phân biệt như thế “Mẹ nuôi, con là Vũ Thành.” Đứa nhỏ trong lòng nàng ra dáng đại nhân nói xong, thậm chí còn nhăn cái mày nhỏ, không biết có phải do trưởng thành sớm quá không. “Hảo, mẹ nuôi đã biết, con là Vũ Thành, nhưng mà cũng là Tiểu thành tựu a,” Dương Nhạc không rõ, Vũ Thành và Tiểu thành tựu thì khác gì nhau, còn không phải đều là Thành hả. Đường Vũ Thành nhảy xuống đất rồi chạy đến bên người cụ. “Sao thế, tiểu bảo bối?” Bởi vì có ba cục cưng nên tóc Đường Hoặc có trắng đi một ít nhưng thân thể lại tốt lên nhiều, ngay cả bệnh tim cũng không tái phát lần nào, ông đúng như đã nói là có thể sống rất lâu. “Cụ ơi, Vũ Thành không thích bị mẹ nuôi kêu là Tiểu thành tự đâu, đó là tên của đệ đệ chứ,” Đường Vũ Thành bĩu môi, tuy rằng biểu tình đứng đắn nhưng mà khuôn mặt đáng yêu kia thật đúng là khiến người ta muốn đi qua nhéo một cái. “Vì sao?” Đường Hoặc không rõ. “Tiểu thành tựu không có cảm giác uy nghiêm, như vậy làm sao Vũ Thành có thể làm đại ca. . Quản đệ đệ.” Mà Tiểu Hâm cùng Tiểu Vũ đều chớp đôi mắt đáng yêu. Bọn họ rất ngoan nha, chỉ cần đại ca trừng mắt, bọn họ sẽ biết, đây chính là tâm linh tương thông của tam bào thai đó. “A…” Đường Hoặc bật cười, ông càng thêm khẳng định đứa nhỏ này sẽ trở thành người nối nghiệp ông. “Ba ba.” Tiểu Vũ ngoắt đôi chân béo hướng Đường Mặc Vũ vươn tay nhỏ bé, muốn được anh ôm, mà anh cũng nhanh chóng ôm lấy thân mình nho nhỏ vào lòng. “Tiểu gia hỏa, sao con biết ba ba về?” Đường Mặc Vũ nhéo nhẹ cái mũi của con, cái mũi này giống hệt mũi của anh, vừa đáng yêu, lại xinh đẹp, đương nhiên mũi hai đứa kia cũng thế. “Tiểu Vũ ngửi được mùi trên người ba ba,” Tiểu Vũ lại đem khuôn mặt nhỏ nhắn cọ vào trong lòng Đường Mặc Vũ, Tiểu Vũ yêu nhất mùi trên người ba ba, hì hì, hắn thích nhất đem khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào trong lòng Đường Mặc Vũ, trong nhà này hắn là được chiều nhất vì hắn nhỏ nhất mà. Kỳ thực nó cũng chỉ nhỏ hơn Đường Vũ Thành có một phút đồng hồ. “Tiểu Hâm tới đây với ông nào.” Đường Thượng Nguyên kêu lão nhị tới. Tiểu Hâm vội vàng chạy qua, được Đường Thượng Nguyên ôm ở trong lòng, “Tiểu Hâm, một lúc cùng ông đi lên cơ quan nhé.” “Hảo.” Tiểu Hâm cười đáp ứng, một đôi mắt cười như ánh trăng non, cực đáng yêu. Kể cả ở trước mặt kẻ thù cũng có thể tươi cười khéo léo, đứa nhỏ này nhất định có thể nối nghiệp ông. Dương Nhạc xem bàn tay trống trơn của mình, cô cũng muốn ôm một đứa a, nhưng đây là hiện thực ở Đường gia, mặc dù có khi mọi người còn tranh cãi nhau nhưng ngay cả như vậy cũng đều cho thấy họ rất yêu thương lũ trẻ. “Nhạc Nhạc, cậu đang nghĩ cái gì vậy?” Lạc Tuyết đi ra, ôn nhu tươi cười, thân hình mảnh khảnh, còn có một đôi mắt sáng ngời, chẳng trách Đường Mặc Vũ yêu cô ấy như vậy, đúng là càng ngày càng xinh. “Mình đang nghĩ có nên tự tìm một nam nhân để gả hay không.” Dương Nhạc thành thật nói, tuy rằng một người ăn no, cả nhà không đói bụng cũng không phải không tốt nhưng cũng cô đơn, nhất là mỗi một lần đến Đường gia cô đều có cảm giác này. “Đúng vậy, mặc kệ là ai, phụ nữ cũng nên lập gia đình, cậu cũng vậy,” nhiều năm bạn tốt, Lạc Tuyết cũng hi vọng Dương Nhạc có thể sớm kết hôn, sinh con, như vậy nhân sinh của nàng liền hoàn chỉnh. Dù cô và Đường Mặc Vũ sẽ chiếu cô cô ấy nhưng vẫn không phải lựa chọn hoàn hảo nhất. Nhưng lập gia đình, Dương Nhạc vò vò đầu, tuy rằng bên người cô không thiếu đàn ông nhưng cũng không có người khiến cô động tâm. Đúng lúc này trong đầu cô xuất hiện một hình ảnh nhàn nhạt, nhưng cô lại lập tức hất nó ra, người nọ không được, tuyệt đối không được, cô thả cả đời ở một mình cũng không có khả năng có gì với hắn. “Thiệu Khải, cháu đến rồi à?” Ngoài cửa, giọng Diệp Nhàn truyền tới, hắn đến rồi, mặt Dương Nhạc đột nhiên trầm xuống, sao thiêng quá vậy, vừa nhắc thì cái tên chết tiệt kia đã đến rồi. “Nhạc Nhạc, có phải cậu rất ghét Thiệu Khải không?” Lạc Tuyết kỳ quái nhìn sắc mặt vặn vẹo của cô. “Biểu hiện của mình rõ ràng như vậy sao?” Dương Nhạc bày ra bộ dáng bất đắc dĩ. “Đúng vậy,” Lạc Tuyết gật đầu, “Bởi vì mỗi lần Thiệu Khải đến, cậu đều sẽ mất hứng, Thiệu Khải kỳ thực không có đáng ghét như vậy mà,” Lạc Tuyết thành thật nói. Cô cũng biết Thiệu Khải nhiều năm rồi, mặc dù anh ta thích nói đùa nhưng là một người tốt, hơn nữa anh ta làm bạn với Đường Mặc Vũ nhiều năm như vậy thì nhân phẩm cũng sẽ không quá kém. “Cái tên tự cao tự đại đó, lúc nào cũng gọi mình là tam bát, mình hận chết hắn, mình với hắn chính là không đội trời chung.” Dương Nhạc nắm chặt nắm tay, một bộ dạng muốn đem Thiệu Khải ăn sống nuốt tươi. Lạc Tuyết xoa mi tâm, đầu cô cũng lớn rồi, chuyện này cũng là vài năm trước rồi sao vẫn còn so đo chứ? “Mẹ.” Một thân ảnh nho nhỏ chạy tới. Lạc Tuyết còn chưa có động thì Dương Nhạc đã xoay người ôm lấy đứa nhỏ. “Tiểu Hâm, con tới gọi mẹ nuôi đi ăn cơm à, thật ngoan quá.” Dương Nhạc hôn chụt một cái lên mặt đứa nhỏ, ở trên khuôn mặt nhỏ của hắn lưu lại một chút nước miếng. Mà đứa nhỏ trong lòng cô lại chớp mắt nhìn về phía Lạc Tuyết. “Tới đây, Tiểu Vũ, để mẹ ôm nào.” Lạc Tuyết đưa tay ôm lấy đứa nhỏ trong lòng Dương Nhạc. Mà Dương Nhạc bỗng chốc sửng sốt, không thể nào, cô lại nhận sai ư? “Lạc Tuyết, cậu phân biệt được ba đứa hả?” Rõ ràng tụi nó giống nhau như vậy, đã hai năm rồi mà cô vẫn luôn gọi sai tụi nó. Lạc Tuyết cười nói “Kỳ thực không khó phân biệt tụi nó đâu. Cậu nhìn Tiểu Vũ nè,” Lạc Tuyết đem con ôm cao một ít, “Tiểu Vũ là đứa ngoan nhất trong ba đứa, nó cũng hay dụi mắt bởi vì nó thích ngủ, Vũ Thành có chút biểu cảm của tiểu đại nhân, còn Tiểu Hâm thì rất thích cười, cái này cũng là cảm giác.” Cô là mẹ bọn nhỏ nên đương nhiên nhìn một cái là nhận ra bọn họ, mà người Đường gia cũng chẳng có ai gọi nhầm tên bọn nhỏ. Dương Nhạc giờ mới hiểu gật đầu, hóa ra là như vậy, “Nhưng nếu tụi nó đều ngủ, đều cười thì làm sao bây giờ?” “Này,” Lạc Tuyết cười thần bí, kéo bàn tay nhỏ đầy thịt của Tiểu Vũ qua, ở trên cổ tay con tìm thấy một miếng kim loại nhỏ. “Trên đây có ghi ngày sinh và tên của bọn nhỏ, nếu cậu thật sự không nhận ra thì có thể nhìn ở đây.” “Nga, hiểu rồi,” Dương Nhạc vội vàng gật đầu, nói đến chuyện của ba cái tiểu bảo bối thì cô cũng quên luôn cái tên đáng ghét kia. “Mẹ. . .Tiểu Vũ đói. . .” Tiểu Vũ dẩu môi, bụng nhỏ của hắn đói lắm rồi. “Được, để mẹ bế con đi ăn cơm nhé.” Lạc Tuyết hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con rồi mới ôm cu cậy đi ra ngoài. Bên ngoài Thiệu Khải đang ôm Tiểu Hâm trong lòng, hai người đều đang chơi rất vui vẻ, mà Tiểu Vũ trong lòng Lạc Tuyết cũng được Đường Mặc Vũ ôm lấy. “Ba ba. . .” Tiểu Vũ thật nghe lời ở trong lòng Đường Mặc Vũ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn, không hổ là đứa con Đường Mặc Vũ yêu nhất, tiểu gia hỏa này thật biết làm nũng, khiến người yêu thương. “Này tam bát, cô cũng tới rồi hả?” Thiệu Khải thật không sửa được cái tật của mình, vừa thấy Dương Nhạc liền mở miệng nói một câu như vậy. Nguồn LiliannaTóm tắtAnh là con của thị trưởng, là người nổi tiếng nhất trong số những người đàn ông hoàng kim độc thân trong thành phố này . Có xe, có nhà, có sự nghiệp, còn có một vị hôn thê xinh đẹp, từ khi sinh ra, cuộc đời anh thuận buồm xuôi gió .Mà cô, chỉ là một người lượm ve chai, lại tàn tật một chân, thuộc tầng lớp lao động thấp kém, thậm chí có đôi khi còn không đủ tiền ăn sống thoải mái, sung sướng, giàu có .Cuộc sống của cô lại khó khăn, hèn mọn, thấp thân anh và cô vốn dĩ là một khoảng cách rất xa, hoàn toàn khác là cóc, anh là thiên nga, anh là hoa tươi trong khi cô là phân trâu, hai người họ vốn là hai đường thẳng song song có lẽ chẳng bao giờ gặp sự đời không thể ngờ, anh sau một hồi nữa sống nữa chết lại trở thành một đứa bé sơ sinh được cô nhặt bất đắc dĩ, chán ghét, cực chán ghét, không lúc nào anh không nghĩ thoát khỏi cũng chính cô lại đặt hết thảy yêu thương đứa trẻ mang trong mình linh hồn một người đàn ông này. Cô không nỡ ăn, không nỡ mặc đem tất cả tiền dành dụm của mình nuôi đứa cho rằng, anh sẽ chán ghét cô cả đời nhưng sau lại phát hiện anh thế nhưng lại có một chút thích cô, thậm chí ngày càng nhiều hơn, cuối cùng là rất rất đến khi anh quyết định sẽ làm cô trở thành nàng anh trở lại là chính mình thì…… cô lại chết….. Chương 85 Người thân mới “A, không phải,” Đường Thượng Nguyên lắc đầu, “Mới có bốn tháng thôi, nhưng là thai ba nên so với người khác đều lớn hơn người khác nhiều,” chỉ cần nhắc tới ba bảo bối Lạc Tuyết đang mang trong bụng là Đường Thượng Nguyên liền vô cùng tự hào. Kiêu ngạo lớn nhất đời này của ông là có cô con dâu như Lạc Tuyết và ba đứa cháu mà người khác cầu cũng không được. Phiên dịch nghe xong, cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng sau đó anh ta liền nói lại với quốc vương, ông ta vừa nghe xong liền kích động đứng lên, đi về phía Lạc Tuyết. Ông ta nói gì đó với Lạc Tuyết rồi lại vươn tay ra ôm nhẹ cô. Lạc Tuyết nhìn ánh mắt ông, tuy không hiểu ông nói gì nhưng lại có thể nhìn thấy sự từ ái trong đó. Cô cũng ôm lại ông giống ôm một người cha. “Đường tiên sinh, không cần phiền lòng, đây là lễ tiết của quốc gia chúng tôi. Dân cư của chúng tôi thưa thớt, cho nên người nào sinh đôi cũng đều được đãi ngộ rất tốt, còn mang thai ba thì nếu ở nước chúng tôi liền sẽ được chúc mừng.” Đường Thượng Nguyên cảm thấy cả người đều toát mồ hôi, ông thấy Lạc Tuyết căn bản cũng không biết quốc vương là người nào mà chỉ coi là một người khách bình thường, thế nhưng việc cô chiếm được sự yêu quý của ông ta thật đúng là ngoài ý muốn. Nàng dâu này của ông quả là khác biệt, xem đi, ngay cả bố chồng là ông trước đây chán ghét cô như vậy mà bây giờ lại coi cô như con gái mà thương. Trên người cô chính là có mị lực như thế, làm cho người ta không thể không thích. Lạc Tuyết để quốc vương ngồi xuống rồi đem đũa đặt vào tay ông ta. Cô còn cẩn thận dạy ông cách dùng đũa mà vị quốc vương này cũng học rất nhanh, tuy còn chút lúng túng nhưng vẫn dùng được, ông ta còn cùng phiên dịch của mình không ngừng quan sát chiếc đũa. Đường Mặc Vũ lúc này đi tới, lúc nhìn thấy vị quốc vương kia thì sửng sốt một chút, bất quá, lúc nhìn thấy Lạc Tuyết đang nói gì đó với họ thì chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, Lạc Tuyết của anh chính là như vậy a. Đường Thượng Nguyên cười với con mình, rồi giơ ngón tay cái lên. Đường Mặc Vũ vui vẻ nhận lời khen, Lạc Tuyết thật đơn thuần, cô chỉ biết dùng sự thật lòng đi đối đãi với người khác, mà lúc ngôn ngữ không thông thì ánh mắt là phương thức trao đổi tốt nhất. Lạc Tuyết có một đôi mắt rất xinh đẹp, người khác có thể nhìn thấu được, đương nhiên sẽ khiến người ta yêu thích. Một bàn ăn vì có sự gia nhập của mấy vị khách mà náo nhiệt rất nhiều, quốc vương nói tiếng địa phương còn phiên dịch cũng không ngừng dịch lại. Không khí thật không sai, khiến quốc vương vô cùng hài lòng. Ngay cả Đường Thượng Nguyên vẫn đè nén nãy giờ cũng nở nụ cười không còn bận tâm. Kỳ thực, vị quốc vương này cũng không khó ở chung đến thế. Cơm nước xong, Lạc Tuyết ngồi ở trên sofa, đang đan cái gì đó, mà bên cạnh cũng để rất nhiều đồ đã đan xong. Gần đây ngoài học bài, cô còn hay đan lát nọ kia, đây là quà cho mọi người trong nhà do cô tự đan. “Lạc Tuyết, đây là cái gì?” Đường Mặc Vũ đi đến ngồi xuống, anh cầm lấy một đôi găng tay lên xem. “Đây là bao tay cho mẹ, sắp đến mùa đông rồi nên em muốn đan cho mọi người trong nhà chút đồ.” “Cho mẹ à?” Diệp Nhàn đã đi tới, cầm lấy bao tay, quả thực là yêu thích không buông tay, mặt trên không có hoa văn xinh đẹp, từng mũi đều tăm tắp, đẹp như đồ đi mua. Bà sao lại không biết Lạc Tuyết lại có đôi tay khéo léo như vậy, hơn nữa quan trọng nhất là trong lòng cô có nghĩ đến họ. Đường Thượng Nguyên hừ hừ, sao chỉ có mẹ mà ba không có quà. Lạc Tuyết đứng lên, cầm trên tay một cái khăn quàng cổ. “Đây là của ba.” Đường Thượng Nguyên sửng sốt, nhìn chằm chằm khăn trên cổ mình, nhất thời có một cỗ lo lắng, đây chính là lễ vật tốt nhất ông nhận được năm nay. “Khụ khụ,” Đường lão gia tử ở một bên không ngừng ho khan, giống như đang hỏi của ông đâu, của ông đâu. Lạc Tuyết hiểu rõ đứng lên, từ trên ghế cầm lên một cái áo len. “Đây là của ông.” Đường lão gia tử nhận lấy, ôm vào trong lòng, lại liếc mắt khiêu khích nhìn con mình, xem đi, quà của ông vừa to vừa nhiều nè. Đường Mặc Vũ có chút dở khóc dở cười, anh nhìn xuống cái áo đang làm dở trên ghế, đây chắc là của anh rồi. Lạc Tuyết ngồi xuống, nhanh chóng đan xong cái áo. Mà vị quốc vương kia ngồi ở một bên nhìn cả nhà thấy rất tốt, bọn họ không khẩn trương nữa, trong mắt ông ánh lên một tia khát vọng, đây là đồ thủ công, nhìn thật ấm áp. Lạc Tuyết nhìn quốc vương liếc mắt một cái, cô nhìn nhìn áo len trong tay mình rồi đứng lên. Cô đứng trước mặt ông đem áo len để trong tay ông, “Đại thúc, ngài đã tới đây, tôi cũng không có gì tặng ngài, đây là tôi tự đan, tặng ngài. Cái này vốn tôi đan cho chồng mình nhưng ngài là khách.” Quốc vương có chút ôn nhu, vội vàng ôm chặt áo len trong tay, giống như ôm một thứ quý giá nhất. “Tiên sinh.” Lạc Tuyết lại đưa ra một cái khăn quàng cổ, quàng lên cổ người phiên dịch nói, “đây là cho anh, nghe nói đất nước của các anh rất lạnh, hy vọng cái này có thể đem lại ấm áp cho anh.” Mà phiên dịch nhìn khăn quàng len trên cổ mình cũng cảm động muốn khóc. Anh ta nói gì đó với quốc vương khiến ông không ngừng gật đầu. “Đường tiên sinh, quốc vương nói, ông ấy muốn nhận con dâu ông làm con gái nuôi, làm công chúa của nước chúng tôi.” Mà một câu này vừa nói ra liền khiến mọi người đều sửng sốt, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Cô chẳng hiểu gì cả nhưng bị nhìn như vậy thì cũng đỏ mặt. Bọn họ làm sao mà lại nhìn cô như thế, sao tự nhiên lại muốn nhận cô làm con nuôi chứ? Đường Mặc Vũ đã đi tới, nắm chặt tay Lạc Tuyết, “Chúng tôi thật vinh hạnh,” anh cùng Đường Thượng Nguyên nhìn nhau cười, trong mắt hai người đều lóe lên một chút tinh quang, mà một câu nói này của quốc vương khiến Lạc Tuyết thế nhưng trở thành con gái ông, thậm chí đã là một nửa công chúa rồi. Thậm chí ngay cả Đường Mặc Vũ cũng có thể đem công ty của mình mở chi nhánh tại quốc gia có sản vật phong phú này. Nói thế nào thì đó cũng là nhà mẹ đẻ của cô, mà anh là thương nhân, tự nhiên không sẽ cự tuyệt. Đương nhiên cho Lạc Tuyết một thân phận và bối cảnh như vậy tức là sau này sẽ không có người dám khi dễ cô. Đây là việc tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Lạc Tuyết cũng có nhà mẹ đẻ nhưng họ không phải chỗ dựa cho cô. Mà việc này đối với Đường gia mà nói thì là một loại kiêu ngạo khiến người khác phải nở mặt nở mũi. Vốn Đường Thượng Nguyên đã buông tha cho việc thăng chức nhưng thật không ngờ, vài ngày sau ông lại nhận được công văn bổ nhiệm. Về phần Đường Mặc Vũ, quả thật đã mở một công ty không nhỏ ở quốc gia kia, hơn nữa tiền kiếm được cũng không ít. Duy nhất chỉ có Lạc Tuyết là vẫn thế. Cô không thay đổi gì, chỉ có mỗi bụng là càng ngày càng lớn. Mấy tháng sau, ở cửa bệnh viện, Đường Mặc Vũ đem cả người dựa vào vách tường trước cánh cửa, gắt gao nhìn chằm chằm phòng giải phẫu, suýt chút nữa anh còn xông vào, trong đó có người con gái anh yêu nhất còn có ba cái bảo bối của anh. Mà bên trong phẫu thuật đã thật lâu.

vợ cóc của hoàng tử ếch